AC Milan
#1
Đăng vào: 13 August 2009 - 05:31 PM
#2
Đăng vào: 13 August 2009 - 06:48 PM
Lịch sử AC Milan:
Cách đây 104 năm , vào ngày 16 tháng 12 năm 1899, AC Milan đã ra đời dưới cái tên “ Câu lạc bộ bóng đá và cricket thành phố Milan”.
Ngày 16 tháng 12 đã là ngày mở đầu cho một hành trình lịch sử chói lọi của câu lạc bộ. Trong cái ngày lạnh lẽo đó, trước thềm bước sang thế kỉ mới, tại con phố Via Berchet sầm uất ở Milano, một người Anh là Alfred Edwards đã cùng những người bạn của mình thành lập nên đội bóng đồng thời ông cũng trở thành vị chủ tịch đầu tiên của câu lạc bộ. Đó là điểm khởi đầu cho một chuỗi những sự kiện lịch sử huy hoàng của câu lạc bộ, điều đã tốn không biết bao giấy mực của lịch sử bóng đá thế giới. Đặc biệt trong suốt 15 năm qua, AC đã chứng tỏ rằng họ là một trong những câu lạc bộ mạnh nhất trên thế giới. Lịch sử của AC Milan đã trở thành một huyền thoại, cũng như những con người đã đóng góp vào huyền thoại đó: những vị chủ tịch, những huấn luyện viên đã đến và ra đi và một phần công sức không nhỏ của các cầu thủ- những cái tên đã theo suốt những chặng đường lịch sử của AC Milan : Từ Alfred Edwards- người sáng lập ra câu lạc bộ cho đến ngài thủ tướng nước Ý Silvio Berlusconi, người đã đưa Milan lên bục cao nhất của vinh quang. Những chiến thắng thanh thế dành được ở mọi trong nước cũng như trên thế giới đã chứng minh sức mạnh của CLB.
Sự thành công của CLB luôn có một phần đóng góp đáng kể của những người huấn luyện viên, AC Milan đã từng được dẫn dắt bởi những huấn luyện viên bậc tài của Ý như Gipo Viani, Nereo Rocco và Nils Liedholm hay những HLV tài giỏi của thập kỉ 90 như Arrigo Sacchi và Fabio Capello. Cũng như những người tiền nhiệm, các huấn luyện viên sau này đã kế thừa, xây dựng cho Milan một lối đá hiện đại nhưng không mất đi vẻ quyến rũ và cống hiến. Có thể nói AC là CLB chơi bóng đẹp nhất ở Serie A, một đấu trường bóng đá khốc liệt và đầy tính cạnh tranh, nhưng AC Milan đã làm được cái điều ấy,thứ bóng đá họ chơi là một thứ bóng đá cống hiến ,kĩ thuật. Nhưng câu lạc bộ nào cũng có lúc huy hoàng và những lúc đen tối,có hai giai đoạn trong lịch sử,một là giữa 2 cuộc chiến tranh thế giới I và thứ II và một giai đoạn cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80.
Hai thập kỉ đầu tiên trong lịch sử câu lạc bộ AC MILan vang dội chiến thắng.Trận đấu mở màn của AC là trận đấu với CLB cùng thành phố Mediolanum, 3 trong số 11 cầu thủ lúc đó chính là những người đã thành lập nên CLB mặc dù AC thắng với tỉ số 3-0, trận đấu được coi là chính thức đầu tiên sau khi AC Milan đăng kí với hiệp hội bóng đá Italia là với FC Torino và CLB này có thể tự hào là CLB đầu tiên đánh bại AC hùng mạnh với tỉ số 3-0 .ng ư ời đ ội tr ư ởng đầu ti ên c ủa CLB là Kilpin, ông cũng là một trong những người thành lập nên CLB. Vào thời ấy để được chơi cho AC Milan ( là thành viên của đội bóng), bạn cần có 20 lira lệ phí , đối với sinh viên là 12 lira. Nếu cầu thủ nào không trả tiền anh ta sẽ bị khai trừ không được tập luyện. Danh hiệu đầu tiên họ dành được là vào năm 1901 khi đánh bại Genoa trong một trong những câu lạc bộ dẫn đầu giải vô địch lúc đó ( lúc này giải vô địch gồm những câu lạc bộ địa phương của từng liên đoàn bóng đá địa phương thi đấu với nhau sau đó chọn ra hai câu lạc bộ mạnh nhất vào chơi trận playoff, đội thắng cuộc là đội dành chức vô địch). Hai danh hiệu tiếp theo AC dành được là vào các năm 1906( trước Juventus) và 1907 trước Turin cùng với Andrea Doria (sau này hợp nhất với một đội khác của thành Genoa để trở thành CLB Sampdoria) .
Một năm sau đó, một phần của AC Milan tách ra thành một đội bóng riêng đó chính là Inter Milan(1908). Trận derby đầu tiên của thành Milan diễn ra vào ngày 18 tháng 10 năm 1908 và AC thắng với tỉ số 2-1 . Kể từ năm đó giải vô địch luôn bị gián đoạn bởi chiến tranh thế giới lần thứ I. Trong khoảng thời gian giữa hai cuộc chiến tranh không sự kiện quan trọng nào xảy ra trừ sự thành lập của Serie A năm 1929 . Vị trí cao nhất mà AC đạt được trong giai đoạn này là xếp thứ 3. Trong khoảng thời gian tiếp theo đó CLB được bổ sung bộ ba người Thuỵ Điển GreNoLi lừng lẫy, lúc đó các câu lạc bộ bóng đá Ý lúc đó được phép có 5 cầu thủ nước ngoài . Gunnar Nordahl trở thành cây săn bàn lừng lẫy của AC với 210 bàn thắng trong 257 trận đấu ( trung bình 0.81 bàn một trận), còn Gren và Nils là hai tiền vệ năng nổ. Với bộ ba này lần đầu tiên AC dành Scudetto đồng thời cũng là chứ vô địch trong nước lần thứ 4.(1950-1951) Milan đã trở thành một CLB thành công trên đất nước Ý và trên toàn thế giới bởi những danh hiệu vô địch, bởi những cầu thủ mà các câu lạc bộ khác trên thế giới luôn thèm muốn : Gunnar Gren, Gunnar Nordhal, Nils Liedholm.
Cuối thập kỉ 50 còn có thêm ba cầu thủ vĩ đại khác gia nhập ngôi nhà Milan . Một trong số đó là cầu thủ Gianni Rivera người được AC mua về với giá 200 ngàn $ từ CLB Alessandria, 200 ngàn $ là một cái giá kỉ lục lúc đó. Hai cầu thủ còn lại một mang quốc tịch Brazil José Altafini và cầu thủ người Uruguay Achiaffino cùng với các tên tuổi Anquiletti, Trapattoni, Lodetti, Sormani và Prati.
Một trong những thời kì huy hoàng nhất của câu lạc bộ là vào thập kỉ 60 với Gianni Rivera . Anh đã chơi một trận xuất sắc trước Benfica Lisbona đem về cho AC Milan chiếc cúp vô địch châu Âu đầu tiên năm 1963 với chiến thắng 2-1 nhờ công của tiền đạo người Brazil Altafini. Năm 1968 AC dành được Scudetto lần thứ 5 và chiếc cúp C2 danh giá .Tiếp sau năm đó năm 1969 AC dành chiếc cúp C1 lần thứ hai trong lịch sử khi đánh bại CLB Ajax với tỉ số 4-1 . Đây cũng là năm Rivera dành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu. Cho đến giữa thập kỉ 70 AC đã trở thành CLB danh giá nhất nước Ý , dành được cúp C2 và chiếm 3 danh hiệu của bóng đá Ý, AC đã thực sự thống trị bóng đá Italia . Nhưng sau đó AC không dành thêm danh hiệu Scudetto nào và sự nghiệp của Rivera kết thúc.
Tiếp đó là khoảng thời gian đen tối nhất của lịch sử CLB AC Milan mặc dù có những lúc AC toả sáng khi dành được chiếc cúp QG năm 1977 và Scudetto năm 1979 – đây có thể coi là những khoảnh khắc tươi sáng nhất trong quãng thời gian đen tối này .Cuối năm 1980 , một vụ scandal về cá độ bị đưa ra công lý , những người tham gia và vụ cá độ này gồm có 2 cầu thủ của AC Milan và ngài chủ tịch Felica Colombo . Chính vì vụ cá độ bóng đá này , câu lạc bộ lừng lấy một thời đã bị đẩy xuống chơi lần đầu tiên trong lịch sử tại giải Serie B .Nhưng cũng trong thời điểm khó khăn này, một tài năng đã nảy nở đó là Franco Baresi , người đã thay thế Rivera nắm quyền chỉ đạo cả đội bóng và sau này đã trở thành biểu tượng của câu lạc bộ. Ông đã là người giữ kỉ lục cho Milan trong suốt 20 năm, người xứng đáng được nhận danh hiệu “ Cầu thủ thế kỉ của Milan “ trong một cuộc thăm dò chung. Chỉ sau một năm chơi tại Serie B, AC đã trở lại Serie A nhưng cũng chỉ một năm sau CLB lại phải xuống hạng . Nhưng thành công hơn mùa giải Serie B đầu tiên, AC đã vững vàng hơn, trưởng thành hơn , dành ngôi quán quân và được lên chơi tại Serie A . Một thời kì tươi sáng mở ra cho AC khi nhà tỉ phú Berlusconi bỏ tiền ra mua lại cả đội bóng, từ đây lịch sử CLB bước sang một trang mới.
Vị chủ tịch mới đã đem đến những gương mặt mới cho CLB, trong số đó là tài năng trẻ Paolo Maldini, Donadoni và bộ ba người Hà Lan ( Ruud Gullit,Marco Van Basten và Frank Rijkaard ). huấn luyện viên lúc đó là người hùng của thập kỉ 50 – Nils Liedholm . Nhưng sự huấn luyện của Nils không mang lại kết quả mong đợi và sự thay thế tuyệt vời bằng Arrigo Sacchi đã đem lại nguốn sinh khí mới cho CLB.
Dưới cương vị huấn luyện viên,Sacchi trong 4 mùa bóng, Milan đã giành được một danh hiệu Scudetto sau biết bao năm chờ đợi, 2 cúp C1, 2 lần dành siêu cúp châu Âu , hai lần dành cúp liên lục địa. Nhưng ban huấn luyện có những bất đồng với Marco Van Basten và Capello đã kế nhiệm chức HLV AC Milan. Dưới thời của Capello trong 5 mùa giải :4 danh hiệu vô địch Serie A, một siêu cúp Châu Âu, và chiếc cúp C1.Mùa giải năm 1992 là mùa giải đáng nhớ của CLB khi AC không để thua trận nào ở Serie A, kỉ lục đó là 59 trận bất bại . Năm 1993 AC lọt vào chung kết cúp C1 nhưng để thua O. Marseille với tỉ số 1-0. Nhưng năm tiếp theo, 1994 AC đã đánh bại Barca với tỉ số 4-0 một cách thuyết phục , người hùng của trận đấu đó là cầu thủ người Nam Tư- Dejan Savicevic. Chán với những vinh quang, Capello chuyển sang cầm quân cho Real.Tiếp đến một loạt các huấn luyện viên mới đã đến với AC, như Tabarez, Sacchi (lần thứ 2), Capello ( lần thứ hai),Zaccheroni, Fatih Terim. Ngoài HLV Carlo Ancelotti, người đã kế tục với chiếc cúp C1 lần thứ 6 huấn luyện viên cũ Alberto Zaccheroni trong hai mùa bóng đã dẫn dắt Milan đến với danh hiệu vô địch Serie A gần đây nhất( mùa giải 1998-1999). Đó là cuộc đua nước rút trong 10 vòng cuối của Milan với Lazio .
Trải qua thời gian, những lớp cầu thủ xa hơn nữa đã giành được những thắng lợi lớn, ví dụ như tài năng đến từ Serbia & Montenegro , Dejan Savicevic, cầu thủ người Liberia George Weah,cầu thủ người Croatia Zvonimir Boban, cầu thủ người Pháp Marcel Desailly, mà ở đây mới chỉ nhắc đến một số.
Ngoài ra Milan còn sản sinh ra những tên tuổi của bóng đá Ý như Paolo Maldini, Mauro Tassotti, Daniel Massaro, Alessandro Costacurta, Alberigo Evani, Roberto Donadoni, Filippo Galli,Demetrio Albertini. Bên cạnh các cầu thủ trên, những cầu thủ hiện tại đang từng bước chứng tỏ bây giờ là những ngôi sao mới như Massimo Ambrosini, Christian Abbiati, Serginho, Gennaro Gattuso và Andriy Shevchenco, Manuel Rui Costa và Filippo Inzaghi , Nesta, hay Rivaldo.
Lối trình diễn của các cầu thủ cùng với truyền thống lâu đời của câu lạc bộ ngày một nâng cao vị thế cho CLB. Milan đang mang trong mình những gía trị được thừa hưởng từ các lớp cầu thủ trước và đang vươn tới tương lai với những tham vọng lớn lao. Đội bóng đã thể hiện cho những fan hâm mộ của mình không chỉ những trang sử truyền thống lâu đời hơn 100 năm qua mà đó hơn hết là tinh thần, sức manh để sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn thách thứ gian khổ...
#3
Đăng vào: 13 August 2009 - 06:49 PM
* Vô địch C1 và Champions League: 6 (1963, 1969, 1989, 1990, 1994, 2003)
* Vô địch C2: 2 (1968, 1973)
* Vô địch Italia: 17
* Cúp quốc gia: 5
* Siêu cúp Châu Âu: 4 (1989, 1990, 1994. 2003)
* Cúp liên lục địa: 3
#4
Đăng vào: 14 August 2009 - 06:59 AM
giờ choẹt nợ rồi
#5
Đăng vào: 14 August 2009 - 07:00 AM
Trang web chính thức của đội khẳng định: “AC Milan thông báo quyết định chấm dứt hợp đồng làm việc với Zeljko Kalac. Đội bóng chân thành cám ơn cầu thủ này vì những đóng góp cho Rossoneri suốt thời gian qua và chúc anh sẽ có thành công trong tương lai”.
Và chỉ vài giờ sau khi thông tin này được đăng tải, AC Milan cũng đã chọn được người thay thế thủ thành người Australia này. Theo đó, lão lướng Flavio Roma của AS Monaco được đưa về San Siro thế chân.
Phát ngôn viên Milan thông báo: “Đội bóng cũng vui mừng thông báo đã mua đứt và toàn quyền sử dụng đối với Flavio Roma của Monaco. Thủ môn này đồng ý thi đấu cho đội tới 30/6/2010”.
Flavio Roma cũng đã sang tuổi 35.
Theo các chuyên gia bóng đá Italia, đây được coi là động thái đầy bất ngờ bởi ở tuổi 35, Roma không phải là sự lựa chọn dài hạn của AC Milan dù kinh nghiệm của thủ môn này là không nhỏ.
Chính bởi vậy, trước việc xuất hiện tân binh Roma, thủ môn Marco Storari tự tin khẳng định anh hoàn toàn đủ khả năng cạnh tranh suất bắt chính trong khung thành đội bóng thành Milan.
Cựu thủ môn Messina này đánh giá trên Studio Sport: “Không ai nghĩ rằng tôi có thể ở lại đội nhất là sau sự có mặt của Dida và Kalac. Nhưng giờ đây, mọi người có thể thấy câu chuyện sẽ thay đổi.
Tôi không nghĩ mình sẽ chịu áp lực nhiều với sự có mặt của Roma. Tôi cố gắng hoàn thành công việc của mình từ những ngày đầu tại Milan. Hiện tại tôi đang được thi đấu đều đặn hơn nhưng quyết định cuối cùng thuộc về HLV trưởng”.
Trong một số trận đấu giao hữu gần đây, HLV Leonardo thường để Storari bắt chính và nhiều khả năng ở mùa giải này, anh sẽ là sự lựa chọn đầu tiên thay vì Abbiati, Dida hay Roma.
#6
Đăng vào: 14 August 2009 - 08:56 PM
llllliiiiivvvvv, vào Aug 14 2009, 07:24 AM, đã nói:
giờ choẹt nợ rồi
Nếu như thay chủ tịch khác thì chắc chắn đội bóng sẽ vẫn là no1
Sửa bởi hội nhà nghèo, 14 August 2009 - 08:57 PM.
#7
Đăng vào: 21 August 2009 - 02:58 AM
hội nhà nghèo, vào Aug 13 2009, 07:14 PM, đã nói:
* Vô địch C1 và Champions League: 6 (1963, 1969, 1989, 1990, 1994, 2003)
* Vô địch C2: 2 (1968, 1973)
* Vô địch Italia: 17
* Cúp quốc gia: 5
* Siêu cúp Châu Âu: 4 (1989, 1990, 1994. 2003)
* Cúp liên lục địa: 3
Chú chỉ biết copy-paste mà không biết suy nghĩ chi cả, rứa mà cũng là milanista à >
Champions League 2007 ai vô địch rứa chú.
Forza Milan!!!
#8
Đăng vào: 21 August 2009 - 02:58 AM
Trước vô vàn khó khăn…
Nếu còn Kaka, hẳn các Milanista vẫn có gì đó để mà hy vọng, để có niềm tin vào những gì tốt đẹp như Milan đã làm được 2 năm trước. Ngày ấy Milan bị trừ 8 điểm sau Calciopoli nhưng cũng kết thúc Serie A ở vị trí 4, đội hình cũng không khác gì so với hiện tại. Nhưng Milan có Kaka, trong một năm “điên rồ” mà Milan đánh bại hết đối thủ này tới đối thủ khác để đăng quang ở Châu Âu trong cuộc báo thù ngọt ngào với Liverpool ở chung kết Champions League 2007. Nhưng giờ đầu tầu dẫn dắt Milan là ai, chủ tịch Berlusconi nói đó là Ronaldinho, người hoàn toàn có khả năng thay thế Kaka. Và cả băng ghế chỉ đạo, HLV trẻ Leonardo cũng được đưa lên mây xanh rằng sẽ mang đến cho Milan sức sống mới. Nhưng rồi, mọi thứ đâu thể dễ như “lời nói không mất tiền mua”.

San Siro đã không còn "thánh" Paolo và Kaka
Sau những năm thành công ở Milan, HLV Ancelotti đã ra đi tìm những trải nghiệm mới ở xứ sở sương mù với Chelsea. Các Milanista không trách Ancelotti và cũng chẳng thể oán ghét ông, đơn giản vì những năm dẫn dắt Milan là những một trong những thời kỳ thành công nhất của Rossoneri với 2 Champions League, 1 Serie A và hàng loạt danh hiệu lớn nhỏ. Đó cũng chính là sức ép mà tân HLV Leonardo phải vượt qua để thoát khỏi “cái bóng” Ancelotti. Mọi sự so sánh giữa 2 vị HLV sẽ được đặt lên bàn cân để đong đếm khả năng của HLV người Brazil. Nhưng thật không may cho Leonardo, khi ông chưa thể hiện được gì nhiều khi trong đội hình toàn các trụ cột hàng tuổi “băm” và rất nhiều vị trí không có sự thay thế tương xứng.
Hàng hậu vệ luôn là nỗi lo lớn nhất của Milan nhiều năm nay mỗi khi mùa giải mới bắt đầu. Họ có những trung vệ rất đẳng cấp như Nesta, Kaladze, và mới đây là Thiago Silva, hậu vệ 24 tuổi người Brazil nhưng thật khó để có thể trông đợi trong cả mùa giải hàng hậu vệ đó có thể đứng vững trước những pha tấn công của đối thủ. Nesta vừa mới bình phục chấn thương và chưa có 100% phong độ, nhất là khi anh đã 33 tuổi. Minh chứng rõ nét nhất về sự yếu kém của hàng thủ Milan là kể từ khi chuẩn bị cho mùa giải mới, chưa một trận nào Milan giữ sạch lưới.

Liệu Milan có thành công với sơ đồ 4-3-1-2?
Trả Shevchenko về với Chelsea, Milan đưa về duy nhất một tiền đạo là “thợ săn” Huntelaar từ Real. Và giờ đây Milan có 4 tiền đạo chính gồm Borriello, Pato, Inzaghi, Huntelaar. Đó sẽ là hàng tiền đạo khá mạnh nếu nhìn vào những gì họ đã làm được trước đó. Nhưng sau vài trận đấu thử nghiệm, có thể thấy còn rất nhiều việc phải làm với hàng công của Milan. Huntelaar chưa có nhiều thời gian hòa nhập, Inzaghi vẫn săn bàn khá tốt nhưng anh cũng 36 tuổi trong tháng 8 này, Borriello thì không biết có thể trụ vững cả mùa mà không gặp chấn thương giống như bao mùa qua hay không. Có lẽ chỉ còn “cánh én nhỏ” Pato là vẫn ổn, dù tương lai của Pato vẫn luôn bị "nhòm ngó” từ người thầy cũ Ancelotti ở Chelsea.
Nhưng sống là phải chiến đấu và hi vọng.
Ngày 16/12/2007, AC Milan lên ngôi ở cúp các CLB thế giới ở Tokyo, chủ tịch Berlusconi đã hào hứng tuyên bố Milan là đội bóng xuất sắc nhất trên thế giới. Đến cuối mùa bóng năm sau, Milan thậm chí không thể có suất dự sơ loại Champions League. Và trước mùa giải 2009/2010, ông chủ của Milan vẫn mạnh dạn tuyên bố Milan sẽ giành chức vô địch Serie A và cả Champions League. Nhưng các Milanista hiện đã thực tế hơn rất nhiều, họ không còn sống trong mộng tưởng những điều thần kỳ sẽ tiếp tục đến với Rossoneri chỉ qua vài lời nói.
Có thể các Milanista bi quan sẽ thở dài ngao ngán ngồi “gặm nhấm” những vinh quang thủa nào bằng những bức ảnh giương cao chức vô địch hay những khoảnh khắc Milan thống trị tại Serie A. Nhưng với những người lạc quan, Rossoneri phải sống, phải chiến đấu như những gì các bậc đàn anh đi trước đã làm được. Đó cũng là những gì đáng trân trọng ở CLB đỏ-đen trong suốt chiều dài lịch sử của đội bóng.

Ronaldinho có thay thế được Kaka?
Những lúc hiểm nguy nhất, những lúc không được đặt kỳ vọng cao thì đó cũng chính là thời điểm các Rossoneri vùng lên với một sức mạnh vô hình. Mùa 2006/2007, không ai nghĩ rằng Milan với điểm số âm lại cán đích ở vị trí thứ 4 và vô địch Champions League. Không nhiều niềm tin, cũng ít hi vọng, nhưng dù chỉ là nhỏ nhoi, chắc chắn Milan vẫn có cơ hội, bởi họ là những ông già vẫn đầy mơ mộng như những chàng trai đôi mươi.
Forza Milan!!!
#9
Đăng vào: 23 August 2009 - 08:30 PM
Chính cái tỉ số sít sao ít ỏi này mới phản ánh đầy đủ những phẩm chất hiện có tốt nhất của Milan, theo đúng phong cách đặc sệt Milan, từ phòng ngự cho tới những bàn thắng.
Hàng loạt những điểm khả quan được thể hiện rõ qua trận đấu này: Nesta thực sự trở lại. Thiago Silva hòa nhập và đủ sức gánh phần sức nặng còn lại. Flamini, Pirlo… đều chơi tốt. Pato và Dinho lóe sáng.
Bởi thế mà tôi tin chắc tất cả các Milanista đều hài lòng với sự khởi đầu mới rất thuận lợi này. Thế còn những RossoNeri khó tính thì sao nhỉ?
Có lẽ tôi cũng là một trong số những người không dễ tính đó. Vui mừng, nhưng cũng thấp thỏm đầy lo âu, bởi những gì Milan thể hiện trên sân Franchi tối qua chưa có dấu hiệu của một sự bền vững, đáng tin cậy - những tính chất có thể giúp họ không thảm bại sau một mùa giải mới dài dằng dặc và muôn trùng sóng gió, chứ chưa dám “mơ” đến scudetto hay CL cup. Cái “đầu” Siena dễ nhằn thật đấy, nhưng vẫn sờ sờ ra đó những “khúc đuôi” khó nuốt trôi như Inter hay Juve…
Một sự lo lắng rất có lý… do. Vì nếu nhìn lại những bàn thắng, cơ hội của Milan, thì tất cả đều phụ thuộc vào sự lóe sáng của Ronaldinho. Lóe sáng thôi chứ chưa tỏa sáng. Lại càng không thể khẳng định là Dinho thực sự đã “trở lại”. (Mà cái sự trở lại này lại là rất quan trọng, cả Berluconi, Galliani lẫn Leo có lẽ đều rất thấm thía, thậm chí còn coi đó là “chiến lược” là “tiên quyết” của một Milan làng nhàng hay lại rực cháy như xưa.)
Trong cả bốn năm tình huống trước khi vẩy cổ chân tỉa bóng, tiền vệ công tài hoa này đều có mặt ở vị trí hết sức thuận lợi để kiến tạo, khi anh vừa có được khoảng trống, vừa chiếm được lợi thế về thời gian dù chỉ một vài tích tắc. Nhưng trong sự lóe sáng của Dinho có một phần “công” không nhỏ của hàng thủ Siena với một lối chơi pressing thi thoảng … hết hơi.
Thắng, nhưng Milan đã quá phụ thuộc vào Dinho. Còn Dinho ư, anh ta lại tỏ ra quá phụ thuộc vào đồng đội và những thời cơ rơi rụng, mà may thay, khả năng chớp giật vẫn còn. Ngoài ra, vẫn là một Ro Vẩu ì ạch, một lối chơi lười di chuyển cứ như thể né tránh những đường chuyền, không mấy tham gia vào các tình huống lên bóng, không tăng tốc, cũng chẳng xử lý kĩ thuật. (Ngoại trừ những phút cuối có lẽ là do dần dần tìm lại được nụ cười và khoái cảm chơi bóng thủa nào.)
Khó tưởng tượng nổi nếu chỉ chơi bóng với cái tầm chỉ được đến như vậy, Milan sẽ làm thế nào chống chọi nổi một Inter chặt chẽ nhanh mạnh và đầy “gian ác”. Tuần này trên sân Siena, để có một show diễn ra trò, mồ hôi trên khuôn mặt rạng rỡ của Ronaldinho đã chảy xuống rất nhiều. Nhưng tuần sau, muốn tiếp tục lóe sáng thì anh sẽ còn phải đổ mồ hôi thật nhiều thật nhiều nữa.
Một thất bại trước Inter đành rằng sẽ chẳng bao giờ được chờ đón, nhưng không phải là không được cân nhắc tới. Và một trân derby hòa sẽ chẳng tồi tí nào. Mặc dù vẫn phải nhắc lại rằng, ở trân lượt đi năm trước, chính Inter đã là bại tướng dưới cảm hứng của nghệ sĩ Rô Vẩu.
Nhưng, dẫu có thắng tiếp trận thứ hai trước đại kình địch của chúng ta đi nữa, thì cảm hứng xưa nay vẫn thế, chẳng bao giờ là bất tận, không phải lúc nào cũng sẵn sàng du dương rồi bay lên cao vút. Mà ngược lại, những buổi đêm nhẩy múa vui chơi quên hết mình xưa nay vốn là một phần không thể thiếu của khối người Brazil. Để ăn mừng chiến thắng, hoặc nâng chén tiêu sầu, thậm chí nhiều khi chỉ vì một lý do trời ơi nào đó.
Cảm hứng, hay nói cho đúng hơn, sự chuyên nghiệp của Ronaldinho. Những sự thay thế cho cái lưng “mỏng manh” của Nesta (bằng sự dẫn dắt sao cho làm hòa nhập tân hậu vệ người Mỹ vào lối chơi của toàn đội?), cho đôi chân dẻo nhưng không phải bằng thép của Pato. Sự vô duyên của Borriello. Sự tự tin chưa tìm lại được của một sát thủ như Huntelaar. Sự hớ hênh của Jankuloski… Tất cả những sự đó – đã và vẫn làm nên một dấu hỏi to đùng - cộng với sự thiếu vắng của một lối chơi sáng tạo tập thể có lẽ đang khiến cho nhiều tiffosi của Milan đặt ra nghi vấn: Liệu đầu xuôi thì đuôi có lọt? Dinho chỉ đơn giản là đã lóe sáng hay thực sự đang trở lại?
Trước một Siena dù thừa quyết tâm nhưng vẫn thuộc hàng “tôm tép”, Milan đã phải nhờ vào sự tỏa sáng của một cá nhân phong độ không mấy ổn định mới giành nổi chiến thắng. Vậy thì, chiến thắng này, công nhận là mãn nhãn thật đấy, là đậm chất Milan thật đấy, vẫn để lại đường sau nhiều mối lo âu lẫn hoài nghi.
Forza Milan!!!
#10
Đăng vào: 23 August 2009 - 10:33 PM
Đừng nói Milan dấu bài lúc thi đấu giao hữu nha.
P/s: nên ghi rõ nguồn các bài viết copy từ nơi khác.
#11
Đăng vào: 26 August 2009 - 12:44 PM
#12
Đăng vào: 30 August 2009 - 04:22 PM
#13
Đăng vào: 30 August 2009 - 04:43 PM
#14
Đăng vào: 31 August 2009 - 09:09 PM
Điểm mặt xem nào, Inter, Juve, Fio, As, Genoa, Lazio, Napoli.
AC ơi, cố lên. Top6 nha.
#16
Đăng vào: 13 September 2009 - 06:42 AM
#17
Đăng vào: 13 September 2009 - 10:35 AM
#19
Đăng vào: 14 February 2010 - 04:01 PM
#20
Đăng vào: 14 February 2010 - 07:02 PM
Gemme Sens, vào Feb 14 2010, 04:16 PM, đã nói:
0 người đang đọc chủ đề này
thành viên, khách, ẩn danh













