Liverpool FC
#1
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:12 PM
#2
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:14 PM
Họ bắt đầu chơi tại Anfield Road, sân vận động này được thuê từ người bán bia John Orrell. Everton được thành lập trước, cùng chơi chung bóng ở sân này và cùng chung câu lạc bộ. Tuy nhiên, đến năm 1892, câu lạc bộ được chia làm 2 nhóm riêng. Một nhóm chuyển về Goodison Park, đó là Everton. Còn Houlding và một số người ở lại Anfield Road, và đội bóng áo đỏ huyền thoại chính thức mang tên Liverpool Football Club.
Bạn của Houlding, John McKenna, được bổ nhiệm làm HLV trưởng và ông đã đi ngay đến Scotland để tuyển mộ cầu thủ. Sau đó 1 năm, McKenna quyết định đăng ký thi đấu tại vòng loại, để được tham dự giải đấu Football League.
Mặc dù lần đầu tiên thi đấu tại giải hạng nhất, LFC vẫn tiếp tục làm cái bóng của người hàng xóm Everton, và những cư dân địa phương không muốn xem những gã Scots đá bóng.
Họ đã thất bại trong mùa bóng đầu tiên và bị buộc phải xuống thi đấu tại giải hạng hai. Ngay lập tức McKenna đã thề rằng sẽ đưa LFC trở lại hạng nhât sau 12 tháng. Họ đã chiến đấu như những chiến binh thực sự và McKenna đã thực hiện được lời hứa của mình, LFC thăng hạng. Lần này họ xếp chung cuộc ở vị trí thứ 5, cao hơn địch thủ Everton.
LFC vô địch lần đầu tiên ở mùa giải 1900/01, nhưng buồn thay, 2 năm sau đó họ lại ...xuống hạng. Sau 1 năm “vui vẻ” ở giải hạng hai, họ lên hạng và ngay lập tức vô địch mùa giải kế tiếp, đó là năm 1904/05. Sau giải thưởng này, để cảm ơn người hâm mộ và mở rộng sân vận động, LFC cho xây khán đài Spion Kop. Đó là tên của một quả đồi ở Natal, nơi đó một trung đoàn vùng Merseyside đã chịu tổn thất rất nặng nề trong cuộc chiến Boer (Nam Phi). Ba trăm người, trong đó rất nhiều người Liverpool, chết trong việc phá vây ở Ladysmith. "Spion Kop" tiếng địa phương nghĩa là “điểm thắng” (vantage point). Năm 1928, SVĐ này được mở rộng và làm mái che, chứa được khoảng 30,000 người.
LFC vô địch 2 lần sau Thế chiến 1, nhưng bị tụt hạng sau Thế chiến 2, mặc dù họ đã đánh bại Arsenal trong trận chung kết FA CUP năm 1950. Họ trở lại hạng nhất năm 1953/54. Và sau đó, vị cứu tinh Bill Shankly xuất hiện ...............
#3
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:15 PM
7 năm tiếp theo, họ giành được nhiều loại cúp khác nữa, đó là cúp UEFA năm 1972/73, tiếp sau đó lại là FA Cup năm 1973/74. Cũng vào những ngày tháng này, Shankly đã gây ngạc nhiên cho rất nhiều người khi trao quyền HLV lại cho cánh tay phải của mình là Bob Paisley. Không phải chờ đợi lâu, Bob Paisley đã đem vinh quang về cho CLB, vô địch ngoại hạng và cúp UEFA năm 1975/76. Năm tiếp theo, họ bị lỡ mất cú ăn ba, chiến thắng tại giải ngoại hạng, đánh bại Borussia Moenchengladbach tại cúp châu Au, nhưng thất bại trước Manchester United tại trận chung kết FA Cup. LFC trở thành CLB Anh đầu tiên bảo vệ được cúp châu Âu, sau khi đánh bại FC Bruge tại trận chung kết năm 1977/78. Tiếp sau đó, 2 lần họ đăng quang tại giải nội địa năm 1978/79 và 1979/80. Năm 1981 là năm đặc biệt thành công với CLB, vô địch ngoại hạng lần thứ 4 liên tiếp và đánh bại Real Madrid để giành cúp C1 lần thứ 3. Hai năm tiếp theo cũng huy hoàng rực rỡ, khi LFC tiếp tục gặt hái những thành công, vô địch ngoại hạng năm 1981/82 và 1982/83, trước khi Paisley từ chức. Trong 9 năm là HLV tại LFC, ông đã giành 6 danh hiệu HLV xuất sắc nhất của năm.Joe Fagan làm HLV kế nhiệm, và ngay trong mùa giải đầu tiên của mình ông đã giành 3 danh hiệu: vô đich ngoại hạng, League Cup và đánh bai AC Roma ngay tại trận chung kết trên quê hương của họ. Nhưng năm sau đó gắn liền với thảm họa kinh hoang. Trong trận chung kết cúp C1 với Juventus tại sân vận động Heysel, các holigan của LFC đã quậy phá, đánh nhau với cảnh sát và các tifosi Ý, kết quả làm sập bức tường, gây ra cái chết thương tâm của 38 tifosi Juventus và 1 người Bỉ. Juventus giành chiến thắng, và LFC cũng như các CLB Anh quốc bị cấm thi đấu tại cúp châu Âu.Kenny Dalglish bắt đầu làm HLV của LFC từ năm 1986, và cũng giành ngôi vô địch ngoại hạng và FA Cup ngay trong mùa bóng đầu tiên trên cương vị HLV của mình. Họ tiếp tục ngôi vô đich năm 1987/88, nhưng không giành được cú đúp cùng năm vì thua Wimbledon trong trận chung kết FA Cup. Năm 1988/89 là mùa giải tồi tệ nhất trong lịch sử CLB. Trong trận bán kết FA Cup với Nottingham Forest tại Hillsborough, 96 fans của LFC đã chết khi khán đài Lepping Lane quá tải và sập đổ. Vượt qua tang thương, họ đã chiến thắng và gặp “gã hàng xóm” Everton trong trận chung kết đầy kịch tích nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc. Trước trận đấu, cả hai cổ động viên của 2 CLB đã dành 1 phút tưởng niệm và cùng ca vang bài ca truyền thổng của LFC “'You'll Never Walk Alone”. Liverpool giành chiến thắng với cú đúp vào cuối trận của cầu thủ vào thay Ian Rush .Họ có thể đã giành tiếp ngôi vô địch năm sau, nếu thắng Arsenal tại Anfield với tỷ số cách biệt 2 bàn, nhưng buồn thay, LFC đã thất bại. Do vậy, Daglish đã từ chức HLV ..............
#4
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:16 PM
27/12/2006, 14:41
Chỉ 8 năm sau khi gia nhập làng bóng đá chuyên nghiệp, Liverpoolfc đã nhanh chóng vươn tới đỉnh cao bóng đá Anh với chức vô địch quốc gia là minh chứng rõ nhất. Cùng với việc khẳng định vị thế, danh hiệu vô địch này cũng là tiếng chuông báo hiệu sự phôi thai của một đế chế hùng mạnh trong tương lai.
Chiến thắng này đã được ươm mầm từ trước đó 5 năm, vào thời điểm năm 1896 khi huyền thoại Tom Watsson đến với Anfield nhằm củng cố những thiếu khuyết mà đội hình lúc đó gặp phải nhưng cũng không ai ngờ được rằng tầm ảnh hưởng tới clb của ông lại lớn tới thế. Với những bản hợp đồng như Alex Raisbeck, một trong những bản hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của chúng ta, đã góp phần củng cố thêm đội hình thi đấu chính thức và cũng là viên gạch quan trọng tạo nên sự vững chắc cho một đội hình trong cuộc chinh phục đỉnh cao của làng bóng đá chuyên nghiệp.
Dưới sự dẫn dắt ở hàng hậu vệ của Raisbeck cùng với vị thủ lĩnh tuyến trên là Bill Perkins giữa các tuyến đã có được sự ổn định cần thiết. Có thể kể ra đây những cái tên mà cho tới tận bây giờ chúng ta vẫn còn được nghe tới đó là cầu thủ quốc tế người Scotland, Bill Dunlop chơi ở vị trí trung vệ, cầu thủ chạy cánh Jack Cox và tất nhiên có cả tiền đạo đầy hứa hẹn Sam Raybould. Với những cái tên đó trong đội hình khi khởi động mùa giải 1900/1901 Liverpool được đánh giá là một trong những đội hình đầy triển vọng và là ứng viên cho chức vô địch quốc gia.
Những bàn thắng được ghi do công của Robertson, Satterthwaite và Raybould đã mang lại cho Liverpool một sự khởi đầu hoàn hảo. Trong trận đầu tiên ấy Blackburn Rovers đã bị đánh bại với tỷ số 3-0 trên sân Anfield trước sự chứng kiến của 20 000 khán giả. Sau trận thắng vẻ vang này là chiến thắng thuyết phục trước Stocke City với tỷ số 2-1, nạn nhân thứ 3 là West Brom, đội đã bị dồn vào thế vỡ trận và chịu thất thủ với tỷ số 5-0. những chiến thắng liên tiếp càng làm cho dư luận đánh giá cao đội bóng tới từ vùng Merseyside hơn. Tuy nhiên những chàng trai của Watson cuối cùng cũng gặp phải đối thủ ngang tầm mang tên Aston Villa và chuỗi trận thắng liên tiếp ấy tạm bị đứt đoạn.
Sam Raybould cùng với Tommy Robertson, đều đã ghi bàn trong 3 trận đầu tiên và ông lại tiếp tục làm điều đó trong trận đối đầu với Newcastle United trên sân Goodison Park trong một trận derby vùng Merseyside. Bàn thắng ghi được vào lưới người anh em vào phút thứ 46 đã chấm dứt mọi nỗ lực của họ trong hiệp đấu thứ nhất, và cũng kể từ lúc đó không bàn thắng nào được ghi thêm. Trận đấu này liverpool đã có thể giành chiến thắng nhưng điều ấy không xảy ra, một trận hoà, một tỷ số hợp lý cho một trận derby.
Tuần tiếp theo, Sunderland đã đánh bại “những chàng trai râu quai nón” với trận thắng 2-1 ngay trên sân Anfield, trận thua đầu tiên của mùa giải. Thất bại ấy đã chấm dứt mạch trận bất bại của chúng ta và nó cũng là thất bại của Watson trước clb cũ của mình. Tất nhiên điều này không thể khiến Watson lui bước.
Notts City và Wolver là những đội tiếp theo khiến chúng ta phải lặp lại những trận đấu không như mong đợi. Với tình cảnh ấy chúng ta đã hoàn toàn trượt dốc trên bảng xếp hạng nhưng trận thắng thần kỳ 5-1 trước cố nhân Aston Villa đã làm thay đổi cục diện, trận đấu là câu trả lời cho thất bại trước đó của chúng ta trên sân Anfield.
Màn trình diễn tuyệt vời ấy còn được biểu diễn lại trước các đối thủ như Sheffield, Wednesday. Trận thắng 4-3 trước Manchester City có lẽ là trận căng thẳng nhất. Andy McGuigan là cầu thủ có cơ hội thực hiện những cú dứt điểm quan trọng và trước khi hiệp 1 kết thúc chúng ta đã kịp dẫn trước với tỷ số 3-2.
Trở lại với những trận đấu sau kỳ nghỉ đón chào năm mới những Liverpudlian lạc quan nhất cũng cảm thấy lo lắng về việc liệu clb có thể giành vị trí quán quân hay không khi mà mở đầu cho thiên niên kỷ mới là trận thắng Stock 3-1 trên sân nhà nhưng ngay sau đó lại là trận thua trước người anh em Everton. Và rồi thất bại trước Bolton đã như một gáo nước lạnh dội lên người, nó có vẻ như là sự chấm dứt chuỗi hy vọng đoạt chức vô địch đầu tiên tại Anh.
Vào khoảng giữa tháng 2 Liverpool thể hiện mọt lối chơi thiếu sinh khí trong suốt chuỗi 8 trận, bị đội dẫn đầu Nottingham Forest bỏ lại phía sau với khoảng cách 9 điểm mọi ngả đường đến với chức vô địch dường như đã bị phong toả hoàn toàn. Nhưng với phẩm chất của những nhà vô địch trong tương lai, Liverpool đã làm được điều thần kỳ mà người ta không thể ngờ tới. Một lối chơi đầy hưng phấn, nguồn thể lực sung mãn lối chơi sáng tạo và lạ mắt đã đưa chúng ta trở lại cuộc đua tranh chức vô địch.
Ngày 23 tháng 2, Watson cùng với các học trò trở lại nơi trước đây ông đã từng gắn bó, Roker Park. Chuyến đi tưởng như sóng gió này đã mang lại 3 điểm quý giá cho chúng ta nhờ vào pha ghi bàn duy nhất của Jack Cox, mang lại chiến thắng tối thiểu 1-0. Những chàng trai đến từ vùng Mersey đã có thể ra về với nụ cười chiến thắng.
Wolves, Villa, và Newcastle lần lượt bị đánh bại bởi đoàn quân của Watson niềm hy vọng lại được thổi bùng lên, và sự thật người dân vùng Merseyside đã nắm trong tay 1/2 chiếc cup vô địch. Chiến thắng trước Sheffield tại Easter Monday đã chứng kiến sự rượt đuổi ngoạn mục của chúng ta với đội đầu bảng, 5 điểm còn kém nhưng có trong tay 3 trận chưa đấu đó vốn dĩ đã là lợi thế cho bất cứ một đội bóng nào.
Mọi chuyện đã được định đoạt vào cái ngày 2 đội đối mặt trực tiếp với nhau, đó là chuyến làm khách trên sân Anfield của đội đang đứng đầu bảng xếp hạng Nottingham Forest, một ngày thứ bảy đáng nhớ. Cox và Goldie chấm dứt tham vọng của đội bóng này bằng 2 bàn thắng của mình, và đám đông hò reo không ngớt…
Trước đó 3 ngày, Sunderland cũng đã hoàn tất mùa giải với chiến thắng 2-0 trước đối thủ đến từ vùng đông bắc Newcastle. Tính cho tới thời điểm đó Sunderland vẫn có thể đứng đầu bảng bởi hiệu số thắng thua vẫn tốt hơn của Liverpool. Do đó ngôi vị vô địch còn phải trông chờ vào lượt trận cuối cùng cùa Liverpool khi gặp West Brom diễn ra vào ngày 29 tháng 4 năm 1901. Trong trận đấu này chỉ cần có được 1 điểm chúng ta đã đủ sức bước lên với vinh quang, còn đối thủ họ quyết ăn thua tới cùng. Nhưng với bản lĩnh của những Liverpudlian đối thủ đành chịu thua và chúng ta chính thức đăng quang ngôi vô địch quốc gia đầu tiên trong lịch sử hình thành và phát triển của clb.
Với chiến thắng này thầy trò Watson đã có thể ngẩng cao đầu về những gì mình đã làm được. Raybould, Walker, Raisbeck cùng các đồng đội của mình trở thành nhân vật không thể thiếu trong tiến trình tìm kiếm đỉnh cao Vinh quang…
Sau trận đấu thầy trò Watson trở về Liverpool trên những cỗ xe ngựa kéo, chiếc Cup được đặt vào nơi trang trọng nhất và cùng với các cầu thủ chuyến diễu hành quanh thành phố đã thu hút số lượng lớn khán giả
#5
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:17 PM
20/02/2007, 11:50
Nếu trong lịch sử Liverpool phải chọn ra 1 ngày đẹp nhất và 1 đêm đẹp nhất thì có lẽ sự tôn vinh đầu tiên sẽ dành cho ngày 1-5-1965, đội bóng áo đỏ lần đầu tiên giành được chiếc cup FA danh giá. Còn đêm đẹp nhất ư? Có đêm nào đẹp hơn đêm 25-5-1977 ở thành Rome hoa lệ? Đêm của vinh quang. Đêm của tình yêu. Đêm của khát vọng. Đêm mà những chàng trai áo đỏ nâng cao cup châu Âu giữa sân vận động ngập tràn sắc đỏ. Đêm mà cầu trường châu Âu có một vị vua mới : Liverpool.
#6
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:20 PM
20/02/2007, 11:53
Ngày 25/5 sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp trong cả con tim và khối óc của những người yêu mến đội bóng thành phố cảng Liverpool. Năm 1977 cái tên Liverpool đã được đặt lên trên mọi tên tuổi khác ở Châu Âu khi lần đầu tiên trở thành ông vua tại Rome. 28 năm sau cũng vào ngày 25/5 định mệnh một lần nữa cả Châu Âu phải ngã mũ nghêng mình đón chào sự trở lại của hoàng đế. The Reds trở lại trong tư thế của nhà tân vô địch Champion League sau khi trải qua trận đấu căng thẳng tới nghẹt thở với AC Milan trên đất Thổ Nhĩ Kỳ
"You'll never walk alone" bài hát đã quá quen thuộc và có lẽ đã ăn sau vào tiềm thức của mỗi Liverpudlian được cất lên đầy kiêu hãnh nó vang lên liên tục trên các khán đài và lan rộng trên cả bầu trời Istanbul ngày hôm ấy. Tất cả giống như một bản trường ca bất tận của những chàng kỵ sỹ thời trung cổ trên con đường chinh phục vinh quang...Sáu phút điên cuồng sáu phút thần kỳ, vũ điệu lạ lùng cùng với pha lao mình cản bóng không tưởng của Dudek...tất cả đã làm nên chiến thắng. Shevchenko gục mặt trên sân cỏ sau pha cản phá thành công của anh chàng người Ba Lan và Liverpool lên ngôi, cả thế giới đón chào sự trở lại của hoàng đế.
Đêm hôm ấy, niềm vui, nước mắt và cả vị mặn chát của mồ hôi đã hòa quyện với vị ngọt của chiến thắng và để lại một dấu ấn không thể nào phai, dấu ấn Istanbul.
Có một sự thật là những cái tên như Kenny Dalglish, Phil Neal hay Graeme Souness cho tới tận bây giờ vẫn luôn được nhắc tới. Người ta vẫn luôn nói về những danh hiệu hay những thành công mà thế hệ cầu thủ ấy đã đạt được trong lịch sử CLB. Và chúng ta những lớp người sinh ra và trưởng thành sau thảm họa Heysel sẽ không thể nào có được cái cảm giác của những người chiến thắng trong những năm 70, 80 của thế kỷ trước bởi chúng ta chỉ được biết tới những thành công của CLB qua những đĩa VCD, DVD hay qua lời kể của lớp đàn anh đi trước những người đã được chứng kiến tận mắt những giây phút vinh quang của Quỷ Đỏ.
#7
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:21 PM
24/05/2005, 09:45
Chiều 15/4/1989…
Chiếc đồng hồ ở góc sân Anfield sẽ được đặt chuông ở 3 giờ 06 phút, những bó hoa tươi sẽ được đặt tại “Hòn đá ký ức” gần cổng Shankly Gates. Trên sân, 96 ngọn nến được thắp lên tưởng niệm linh hồn những người đã mất. Khi dàn hợp xướng của nhà thờ ngừng bặt đúng 3h06, trọng tài Ray Lewis - người đã điều khiển trận đấu vào cái ngày kinh hoàng ấy - sẽ thổi một tiếng còi báo hiệu 1 phút mặc niệm cho những người xấu số đã vĩnh viễn ra đi trong một thảm hoạ bóng đá khủng khiếp tại sân Hillssborough, thành phố Sheffield. Đó là lễ kỉ niệm tròn 10 năm ngày diễn ra thảm hoạ bóng đá Hillsborough. Trong một ngày đen tối của bóng đá Anh, 96 con người đã thiệt mạng do bị dẫm đạp, đè nén và dồn ép vào những hang rào thép. Những kẻ chủ chốt gây ra thảm hoạ trên lại đến từ thành phố Liverpool.
Cả vùng Merseyside hôm ấy thật yên ắng vì 2 đội bóng con cưng đi chinh chiến phương xa. Nửa màu xanh của thành phố Liverpool đi theo Everton tới thành phố Norwich để chơi trận bán kết thử nhất Cúp FA còn nửa màu đỏ cùng Liverpool tớI Sheffield để chơi trận bán kết thứ hai. Cuộc đối đầu giữa Liverpool của Kenny Dalglish và Nottingham Forest của Brian Clough là cuộc ganh đua giữa 2 CLB xuất sắc nhất trong thập kỷ của nước Anh. Thật trùng hợp là 2 CLB này đã gặp nhau 12 tháng trước đó, cũng tạI Hillsborough và cũng ở bán kết Cúp FA. Không khí trước sân Hillsborough thật náo nhiệt nhưng ít ai ngờ rằng thảm hoạ sắp ập xuống đầu họ mà trong đó không ít người phải chia tay với thế giới. Sân Hillsborough như … rúm lại trước sức ép của hàng ngàn người không có vé xô đẩy để vào sân. Ban tổ chức đã có một quyết định điên rồ: thay vì kiên quyết đóng chặc cổng(vì bên trong đã đầy cứng) để chờ cảnh sát tới can thiệp thì họ lại giải toả sức ép bằng cách mở cửa C. Dòng thác người tràn tới và khoảng 2000 người vào sân trót lọt. Trong cơn hoảng hốt, bảo vệ không còn cách nào khác phải đóng cửa lại vì nếu cứ mở thì dòng người tiếp tục tràn vào không kiểm soát nổi. Cảnh tượng hỗn loạn khiến những khán giả có vé chạy lung tung ở các lối ra vào. Rất nhiều người muốn tháo thân nhưng cánh cổng đã đóng chặt, đành phải quay lại khán đài.
Một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong lịch sử bóng đá thế giới hiện ra. Cả một đám người bị dồn ép vào hàng rào ngăn cách, dẫm đạp lên nhau trong vô vọng. Có những ngườI cố gắng leo lên hàng rào nhưng cuối cùng lại bị tụt xuống. Những tiếng thét khản đặc: “Mở cổng ra, mở cổng ra…”
Trận đấu trên sân mới chỉ bắt đầu. Khi Nottingham Forest được hưởng một quả phạt góc, hai CĐV vượt thoát khỏi “địa ngục” chạy xuống sân báo với Alan Hansen, đội trưởng Liverpool: “Có người chết trên khán đài”. Thủ môn Bruce Grobbelar của Liverpool nhớ lại: “Tôi ngẩng lên và nhìn thấy sự kinh hoàng trên nét mặt của các CĐV. Tôi nói ngay với một cảnh sát:”Phải mở cổng ngay ra, anh không thấy người ta cần điều đó thế nào à?” Đúng 3h06 phút, cảnh sát buộc trong tài Lewis phải thổi còi tạm dừng trận đấu và các cầu thủ nhanh chóng rời sân.
Cho tới ngày nay, những hình ảnh khủng khiếp của thảm hoạ Hillssborough vẫn ám ảnh trong tâm trí những người hâm mộ bóng đá Anh: những xác chết nằm la liệt trên các bậc thang, những người cứu hộ khiêng từng xác chết, một chiếc xe cứu thương lẻ loi chay đi, chạy lại trên sân… Có tới 80 người chết ngay do ngạt thở, bị đè bẹp, 16 người khác chết tạ bệnh viện Sheffield và hơn 200 người bị thương. Thảm hoạ Hillsborough gây chấn động bóng đá Anh và là vết nhơ trong lịch sử đầy vinh quang của Liverpool.
Một tấm bia đá tưởng niệm những nạn nhân xấu số đã được dựng lên ngày trước sân Anfield như nhắc nhở các thế hệ CĐV đội bóng “áo Đỏ” tránh lập lại sai lầm khủng khiếp của những người đi trước.
Tên của toàn bộ 96 nạn nhân thảm hoạ Hillsborough được ghi trên những trang web hay những cuốn biên niên sử về Liverpool. Những ngọn lửa tưởng niệm đã được đưa vào phù hiệu của CLB. Rút kinh nghiệm từ thảm hoạ này, các khán đài trên sân cỏ Anh được vĩnh viễn dỡ đi những hàng rào sắt ngăn cách…
#8
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:24 PM
Heysel không còn nữa, cái sân đau thương xưa kia đã được người ta gọi bằng cái tên mới nhưng vết đen của thảm hoạ Heysel thì mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm người hâm mộ. Hơn 400 triệu khán giả truyền hình thế giới đã trực tiếp chứng kiến trận chung kết Cúp C1 giữa Liverpool và Juventus, 2 đội bóng châu Âu hay nhất ngày ấy. Trong khung cảnh không khác một bãi chiến trường, 39 con người yêu bóng đá đã phải giã từ cõi đời.
Vào giữa thập niên 80, Đoàn quân đỏ (RedArmy) Liverpool làm cả châu Âu khiếp sợ khi vượt qua tất cả những đội bóng lớn nhất của cựu lục địa giành lấy vinh quang tại các Cúp châu Âu. Nhưng ác thay là người ta không chỉ sợ Liverpool trên sân cỏ, mà còn sợ đội quân ủng hộ luôn theo đội bóng. Gây bạo loạn khắp châu Âu những phải tới cái ngày bi thảm 29-5-1985 – “danh tiếng” của các CĐV Liverpool mới được phơi bày, trong máu và nước mắt.
Trên khán đài phía Đông Bắc của Heysel, các CĐV Anh ở khu Y và các CĐV Italia ở khu Z chỉ được ngăn cách bởi một hàng rào mỏng manh. Những “Yêng hùng” đến từ xứ sương mù chủ động tấn công các CĐV Italia bằng chai lọ, gạch đá. Hàng rào ngăn cách không chịu nổi sức ép của đám đông, hooligan Anh từ khu Y tràn qua khu Z. Những người Ý khốn khổ trốn chạy khắp nơi, kẻ chui xuống đường thoát hiểm, người trèo lên bức tường bê tông ở cuối khán đài. Sức nặng của đám đông cuồng loạn khiến bức tường sập xuống làm nhiều người chết ngay tại chỗ. Trong 39 con người xấu số đó có 31 người Italia và chỉ có 1 người Anh duy nhất.
Trận đấu vẫn diễn ra trên sân bất chấp những cảnh khủng khiếp trên khán đài và các bệnh viện ứ dần những người xấu số và những người bị thương. Các quan chức sau này cho biết họ không dám ngừng trận đấu vì sợ hậu quả còn trầm trọng hơn. Kết quả 1-0 nghiêng về Juventus, bàn thắng do Platini ghi ở phút 57 từ chấm 11m.
Một buổi chiều đau thương làm chôn vùi mọi hy vọng bá quyền của các CLB Anh. Đang băng băng trên con đường lớn, đè bẹp mọi thứ cản trở, con tàu bóng đá Anh trở thành một đống sắt câm lặng. Họ chỉ còn biết ngồi nhìn các đội châu Âu tranh đấu với nhau, và vớt vát: “Thiếu các CLB Anh, đâu còn là Cúp Châu Âu”. Họ đâu biết rằng, sau khi trở lại, họ đã bị châu Âu bỏ lại phía sau.
Trở lại với khung cảnh Heysel hôm ấy… Những người cứu thương của Hội Chữ Thập Đỏ đã rất tích cực, nhưng mãi nửa tiếng sau xe cứu thương mới tới. Những thân thể bầm nát được khiêng ra trong tiếng cầu nguyện của Cha đạo. Cuộc bạo loạn làm cả Châu Âu chìm trong sự đau buồn và dấy lên những làn song chỉ trích nặng nề. Kênh truyền hình Đức ZDF cắt luôn buổi truyền trực tiếp chỉ 9 phút sau khi các CĐV Anh bắt đầu gây loạn. Ngày 30/5, sau cuộc họp khẩn cấp. Chính phủ Bỉ đã ra lệnh cấm tất cả các CLB Anh chơi bóng tại Bỉ - lệnh cấm áp dụng cho các CLB của Anh. Sau khi ủng hộ cho các nạn nhân 317.500 USD, bà Thatcher, thủ tướng Anh khi ấy, tuyên bố hành động của các CĐV Liverpool “mang lại sự ô nhục và tủi hổ cho nước Anh”.
Các quan chức cho biết hơn 1 ngàn cảnh sát đã được huy động cho trận đấu đó những phần lớn lang thang ngoài sân vận động, số còn lại không tập trung chú ý lên khán đài vì mải…theo dõi trận đấu. Cách sắp xếp các CĐV trên khán đài cũng bất hợp lý. Lẽ ra phải có một “vùng đệm” giữa 2 khu vực khán giả Anh và Italia nhưng không hiểu sao vé của “vùng đệm” ấy lại được bán cho khán giả… Italia. Những sự bất cẩn chết người ấy đã như “vẽ đường cho hươu chạy” – các CĐV Liverpool mặc sức tung hoành mà không vấp phải sự kháng cự nào. Dấu ấn của “Quê hương bóng đá” tại châu Âu mờ dần từ đó.
Thảm hoạ Heysel khép lại những năm tháng hào hung của nước Anh tại các Cúp châu Âu, để tới khi trở lại họ chỉ biết than thở hoài cổ. Các CLB đành quay lại với giải nội địa khi bị tẩy chay hoàn toàn tại cựu lục địa. ĐTQG tránh được lệnh cấm vận, nhưng cũng không thi đấu thành công như trước nữa.
Thất bại tại EURO’88 là kết quả tất yếu của việc các cầu thủ, chỉ thi đấu cho các CLB trong nước, không được cọ xát quốc tế. Gây ra bi kịch làm liên luỵ tới cả một thế hệ cầu thủ Anh 1985-1990, Liverpool đã bị nguyền rủa không chỉ ở châu Âu mà còn chính tại quê hương. Những lời chỉ trích Liverpool càng tăng khi các CĐV “áo Đỏ” lại gây ra thảm hoạ Hillsborough làm 96 ngườI chết, chỉ 4 năm sau thảm hoạ Heysel.
… Dấu ấn đau thương xưa mờ dần theo thời gian. Các CLB Anh lục tục trở lại đấu trường Châu Âu sau 5 năm bị cấm. Liverpool cuối cùng cũng được “ân xá”, dù phải lãnh thêm 2 năm nữa. Sân Heysel xưa đã được xây dựng lại phục vụ cho EURO 2000, và được mang tên mới: Sân vua Baudoin. Nhưng những người chứng kiến tận mắt khung cảnh thê thảm ấy như thủ môn Grobbelar, Rush hay Dalglish không thể nào quên được: “Tôi sẽ không bao giờ trở lại nơi ấy nữa, dù nó có đổi thay như thế nào” danh thủ M.Platini tâm sự: “Bóng đá mạng lại cho tôi niềm vui, nhưng nơi ấy không bao giờ còn mang lại cho tôi niềm vui nữa.”
#9
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:28 PM
Sẽ chẳng có CLB nào có một ca khúc truyển thống tuyệt vời như thế. You’ll never walk alone - Bạn sẽ không bao giờ đơn độc.
You''ll never walk alone
When you walk through the storm
Hold your head up high
And don't be afraid of the dark
At the end of the storm
There's a golden sky
And the sweet silver song of the lark
Walk on, through the wind
Walk on, through the rain
Though your dreams be tossed and blown
Walk on, walk on, with hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone
Walk on, walk on, with hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk alone
Đó là một ca khúc được viết cho một vở kịch mang tên Carousel tại sân khấu kịch Broadway vào năm 1945. Người soạn nhạc cho ca khúc là Richard Rodgers và phần lời là của Oscar Hammertein. Ngay khi xuất hiện, ca khúc đã tạo một âm hưởng đặc biệt, mà ý nghĩa của nó vượt qua khỏi khuôn khổ của vở kịch Carousel. Khi sân khấu Broadway đang diễn vở kịch, chiến tranh thế giới thứ hai vẫn chưa chấm dứt. Trong số những khán giả tới xem, nhiếu người có chồng, cha, con trai hay người yêu ngoài mặt trận – ca khúc đó đã giúp họ khuây khoả được phần nào.
Một ca khúc làm chấn động giới âm nhạc thời đó. You’ll never walk alone được trình diễn và thu băng đĩa bởi những ban nhạc, những ca sĩ nổi tiếng nhất thuộc đủ mọi thể loại pop, rock, nhạc Gospel, jazz, nhạc Cuontry và cả nhạc Opera. Có thể kể ra đây những ngôi sao, những ban nhạc ít nhất một lần say sưa trình diễn ca khúc này: Louis Armstrong, ChetAtkins, Shirley Bassey, Glen Campbell, Ray Charles, Perry Como, Michael Crawford, Placido Domingo, Aretha Franklin, Judy Garrland, Gerry and the Pacemakers, Marilyn Horne, Mahalia Jackson, Patti Labelle, Cleo Laine, Mario Lanza, Darlene Love, Jim Nabors, Olivia Newton John, Pink Floyd, Evils Presley, The Righteous Brothers, Nina Simone, Frank Sinatra, Kiri TeKanawa, Conway Twitty và Dionne Warwick.
Trong một thế giới đầy những hiểm hoạ, sự bất hạnh có thể tới bất cứ lúc nào, ca khúc You’ll never walk alone như một lời động viên, khích lệ con người ta vững tâm tiến lên phía trước: “Khi bạn đi qua dông bão, hãy ngẩng cao đầu, đừng lo sợ trước màn đêm u tối, sau cơn bão sẽ là bầu trời rực rỡ, và tiếng hót ngọt ngào của con chim chiền chiện… Hãy tiến lên vượt qua mưa gió, với niềm hy vọng trong trái tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc.”
Và ca khúc đã trở thành bài hát truyền thống của Liverpool, cùng đội bóng “áo Đỏ” chinh chiến khắp nước Anh, khắp châu Âu. Trong những ngày bi đát nhất là thảm hoạ Heysel và Hillsborough, những người còn sống sót hát you’ll never walk alone trong nước mắt, cầu cho linh hồn những người xấu số không đơn côi ở bên kia thế giới. Từ đó, trong những đám tang của người dân thành Liverpool, người ta thấy vang vọng khúc ca “You’ll never walk alone” – khúc ca làm những người thân nguôi đi nỗI buồn.
Với lời ca đầy lạc quan, You’ll never walk alone trở thành ca khúc số một trong những đợt quyên góp cho các nạn nhân của chiến tranh, thảm hoạ thiên nhiên hay bệnh tật. Năm 1985, một chương trình ca nhạc quyên tiền ủng hộ các nạn nhân của thảm hoạ tại sân vận động Bradford đã được mang tên “You’ll Never Walk Alone”. Tại Mỹ, ca khúc này cũng xuất hiện trong những đợt vận động phòng chống bệnh AIDS.
Một ca khúc làm chấn động giới âm nhạc thời đó. You’ll never walk alone được trình diễn và thu băng đĩa bởi những ban nhạc, những ca sĩ nổi tiếng nhất thuộc đủ mọi thể loại pop, rock, nhạc Gospel, jazz, nhạc Cuontry và cả nhạc Opera. Có thể kể ra đây những ngôi sao, những ban nhạc ít nhất một lần say sưa trình diễn ca khúc này: Louis Armstrong, ChetAtkins, Shirley Bassey, Glen Campbell, Ray Charles, Perry Como, Michael Crawford, Placido Domingo, Aretha Franklin, Judy Garrland, Gerry and the Pacemakers, Marilyn Horne, Mahalia Jackson, Patti Labelle, Cleo Laine, Mario Lanza, Darlene Love, Jim Nabors, Olivia Newton John, Pink Floyd, Evils Presley, The Righteous Brothers, Nina Simone, Frank Sinatra, Kiri TeKanawa, Conway Twitty và Dionne Warwick.
Trong một thế giới đầy những hiểm hoạ, sự bất hạnh có thể tới bất cứ lúc nào, ca khúc You’ll never walk alone như một lời động viên, khích lệ con người ta vững tâm tiến lên phía trước: “Khi bạn đi qua dông bão, hãy ngẩng cao đầu, đừng lo sợ trước màn đêm u tối, sau cơn bão sẽ là bầu trời rực rỡ, và tiếng hót ngọt ngào của con chim chiền chiện… Hãy tiến lên vượt qua mưa gió, với niềm hy vọng trong trái tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc.”
Và ca khúc đã trở thành bài hát truyền thống của Liverpool, cùng đội bóng “áo Đỏ” chinh chiến khắp nước Anh, khắp châu Âu. Trong những ngày bi đát nhất là thảm hoạ Heysel và Hillsborough, những người còn sống sót hát you’ll never walk alone trong nước mắt, cầu cho linh hồn những người xấu số không đơn côi ở bên kia thế giới. Từ đó, trong những đám tang của người dân thành Liverpool, người ta thấy vang vọng khúc ca “You’ll never walk alone” – khúc ca làm những người thân nguôi đi nỗI buồn.
Với lời ca đầy lạc quan, You’ll never walk alone trở thành ca khúc số một trong những đợt quyên góp cho các nạn nhân của chiến tranh, thảm hoạ thiên nhiên hay bệnh tật. Năm 1985, một chương trình ca nhạc quyên tiền ủng hộ các nạn nhân của thảm hoạ tại sân vận động Bradford đã được mang tên “You’ll Never Walk Alone”. Tại Mỹ, ca khúc này cũng xuất hiện trong những đợt vận động phòng chống bệnh AIDS.
Với mỗi người dân Liverpool, You’ll Never Walk Alone đã trở thành ca khúc không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật. Mỗi khi bước vào Anfield, họ lại được chiêm ngưỡng dòng chữ You’ll Never Walk Alone trên cổng Shankly Gates và được đắm mình trong không khí âm nhạc tuyệt vời trên khán đài. Ca khúc thường được một người xướng và cả vạn người đồng thanh hát theo.
Những người không có duyên vớI Liverpool, phải rời sân Anfield để thi đấu ở một nơi nào đó, đều sẽ được chia tay bằng một câu: “Với niềm hy vọng trong tim mình, bạn sẽ không bao giờ đơn độc…”
#10
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:35 PM
#11
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:36 PM
#12
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:37 PM
#13
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:38 PM

đây là ai
#14
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:39 PM
người dành 3 cup c1
#15
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:40 PM
#16
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:41 PM

người cầm cúp là ai
#17
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:42 PM
#18
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:42 PM
chú khá đấy
#19
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:44 PM
#20
Đăng vào: 13 August 2009 - 03:45 PM
0 người đang đọc chủ đề này
thành viên, khách, ẩn danh











