Tản mạn về Hà Nội
#1
Đăng vào: 04 November 2005 - 11:16 AM
Những thành phố lớn trên thế giới có lịch sử tới 1.000 tuổi như thủ đô Hà Nội chắc chắn là không nhiều. Và cũng rất ít thủ đô có nhiều bước thăng trầm và ẩn chứa nhiều nét văn hoá độc đáo như thành phố cổ kính này.
Trong những nét đó, thì ngôn ngữ - mà nói cụ thể hơn là lời ăn tiếng nói - của người Hà Nội xưa và nay là một yếu tố làm nên văn hoá, tinh hoa đặc sắc của văn hiến Việt Nam. Vậy tiếng Hà Nội hôm qua thế nào và hôm nay ra sao?
Phương ngữ Hà Nội: Có hay không?
Phương ngữ, là biến thể của ngôn ngữ toàn dân ở một địa phương, một vùng đất cụ thể. Quốc gia nào cũng có nhiều phương ngữ.
Ở Việt Nam, các nhà chuyên môn đã chia ra 3 vùng chính: Phương ngữ Bắc Bộ, phương ngữ Trung Bộ, phương ngữ Nam Bộ. Vậy nếu nói phương ngữ Hà Nội là ta đã tiếp tục phân nhánh phương ngữ Bắc Bộ, vì Hà Nội cũng chỉ là một địa danh (dù là địa danh đặc biệt) của Bắc Bộ mà thôi. Nhưng chính điều khác biệt này mà nhiều nhà ngôn ngữ chỉ thừa nhận tiếng Hà Nội là một "siêu phương ngữ" do tính đa dạng, tổng hoà của nó. Là thủ đô, Thăng Long - Hà Nội hội đủ các yếu tố của trăm vùng đất nước: Con người, phong tục, sở thích, tiếng nói... Cái hay, cái đẹp (và dĩ nhiên cũng có cả cái dở) muôn nơi đều có thể tìm thấy ở đây.
Thế hoá ra không có một tiếng Hà Nội gốc từ ngàn năm hay sao? Hiển nhiên là phải có.
Sự khác biệt về mặt phương ngữ được căn cứ vào nhiều yếu tố: Giọng nói (ngữ âm), vốn từ vựng và cách nói năng, ứng xử trong giao tiếp riêng (so với ngôn ngữ toàn dân). Mà ứng xử muốn chuẩn, muốn hay phải qua tiếp xúc, va chạm.
Đất và người Thăng Long trăm hình nghìn vẻ. Chính thực tế đó đã điều chỉnh làm cho tiếng nói của người Hà Nội trở thành tiêu biểu, mẫu mực và rất giàu truyền thống văn hoá.
Hay như tiếng Hà Nội
Cùng với nét đẹp ngoại hình (hình thể, trang phục...), người Hà Nội có một giọng nói khá quyến rũ. Không chắc, nặng như tiếng miền Trung, cũng không khác biệt quá xa về từ ngữ (đến mức khó nghe) như ở một vài nơi khác, tiếng Hà Nội phát âm "chuẩn" hơn.
Cấu trúc âm tiết tiếng Hà Nội là hợp với tiếng Việt chuẩn, có đầy đủ 6 thanh điệu (chỉ thiếu 3 âm quặt lưỡi) đã giúp cho mọi người ở các nơi khác đến dễ nghe, dễ hiểu. Nhưng trong cái "dễ thương" cần có, thì chất giọng chỉ giữ một vị trí nhất định. Cái quan trọng gây thiện cảm nhất đối với người nghe là cách nói năng, ứng xử hợp lý của người đối thoại trong các bối cảnh giao tiếp khác nhau.
Người Hà Nội từ xưa đã rất lịch lãm trong ăn nói, thưa gửi. Trong các sách về phong tục Hà Nội, ta thấy cách nói năng của mỗi tầng lớp có khác nhau. A. G. Haudricourt (học giả Pháp, chuyên gia nghiên cứu tiếng Việt) đã rất chí lí khi nói rằng: "Nền tảng ngôn ngữ một cộng đồng hình thành không phải từ một đời mà phải qua năm bảy đời mới có được".
Kiếm một người Hà Nội chính hiệu, người Hà Nội "xịn" (đã qua dăm ba thế hệ) trong thời buổi bây giờ thật khó trong một thành phố hơn 3 triệu dân này. Nhưng cái "lề" của văn hoá giao tiếp từ ngàn năm Thăng Long vẫn còn đó. Tiếng Hà Nội đã và đang được coi là tiếng Việt chuẩn mực, là tiếng Việt văn hoá. Hiển nhiên nó được coi là chuẩn mực cho ngôn ngữ toàn dân.
Tiếng Hà Nội hôm nay: Nhiều điều trăn trở
Với một cộng đồng xã hội phức tạp về cư dân, về sự phát triển mạnh mẽ ồ ạt về cơ sở vật chất thì sự phức tạp về quan hệ, lối sống, văn hoá bắt đầu nảy sinh. Trình độ văn hoá, mức thu nhập và kéo theo là nhu cầu hưởng thụ khác nhau đã làm lệch lạc nhiều hành vi ngôn ngữ rất đáng lưu ý hiện nay.
Điều đáng tiếc lại nằm trong đối tượng đại diện cho cái mới là lớp trẻ. Điều đáng chú ý và đáng lo ngại là có rất nhiều từ đã "chuyển di" từ các nhóm xã hội tiêu cực, như dân bụi đời, ăn chơi, trộm cắp... vào giới học sinh, sinh viên, được giới này nhiệt tình hưởng ứng sử dụng và truyền bá.
Trong một kết quả nghiên cứu gần đây, TS Đức Uy (2002) đã cảnh báo một điều: Tệ nạn văng tục, nói tục đang lan tràn phổ biến trong ngôn ngữ Hà Nội. Nhưng điều đáng lo ngại hơn cả là (cũng theo tác giả Đức Uy), 74,4% số người mắc thói xấu này nằm ở độ tuổi 30 trở xuống. Đây quả là điều đáng báo động.
Xét cho cùng, có nhiều lối nói khác nhau cũng góp phần làm đa dạng thêm bức tranh ngôn ngữ dân tộc. Tuy nhiên, sự tồn tại các hành vi nói năng phá lệ, thiếu chuẩn mực, thiếu văn hoá là những biểu hiện khác nhau về trình độ, văn hoá, lối sống... và rất cần có sự điều chỉnh, uốn nắn. Muốn hạn chế điều này, người ta phải có một cung cách giáo dục dựa trên "áp lực" của cộng đồng. Đó là nền tảng cơ bản về nhận thức, về văn hoá.
Nói thế nào cho hay, cho phải cũng là một bổn phận cần có với mỗi cư dân Hà Nội. Vàng thì thử lửa, thử than/ Chuông kêu thử tiếng, người ngoan thử lời (ca dao). Lời ở đây là câu nói, là giọng nói, là cách hành xử hợp lý, đúng mực trong các tình huống giao tiếp khác nhau. Nó vẫn là một tiêu chí quan trọng của người Hà Nội trong một xã hội đang ngày càng hiện đại, thanh lịch và văn minh.
#2
Đăng vào: 04 November 2005 - 11:21 AM
Bây giờ, khi những trung tâm thương mại, siêu thị, cửa hàng mọc nhan nhản khắp nơi thì vẫn có nhiều người nhớ và muốn tìm lại cảm giác thú vị khi đi chợ phiên. Những phiên chợ chỉ họp vào một vài ngày cố định trong tháng với những sản phẩm đặc trưng. Chợ phiên chứa đựng một nét văn hoá xưa không dễ gì quên được.
Chợ phiên - không chỉ là kỷ niệm của quá khứ
Hôm nay, ông Hùng ở ngõ Thịnh Quang, Thái Thịnh, Đống Đa, Hà Nội dậy sớm hơn thường lệ, khi chuông đồng hồ mới điểm 4 tiếng ông đã dắt xe đạp rời nhà đi chợ Bưởi, hôm nay là ngày mồng 4 âm, ngày có phiên chợ chính. Ông vẫn có thói quen đi chợ phiên Bưởi để mua cây cảnh. Chẳng phải vì những cây cảnh đó chỉ bán ở chợ phiên mà ông thích thế, ông thích được mua cây của chính những người đã trực tiếp nuôi dưỡng và dày công làm nên những thế cây đó. Với ông, được đi, được hoà mình vào không khí mua bán rất đặc trưng của chợ phiên là đã rất tuyệt rồi, cảm giác đó những chợ thường không thể có được.
Ông kể: “Tôi có thói quen đi chợ phiên Bưởi từ vài chục năm rồi. Chợ phiên Bưởi họp vào ngày 4 và 9 theo lịch âm hàng tháng. Cái đặc trưng nhất của chợ phiên là không có kiểu “mua của người chán, bán cho người thích”, mà sản phẩm thường do mọi người trực tiếp làm ra rồi đem ra chợ bán. Hàng hóa lại rất phong phú. Bây giờ, phiên chợ không còn rõ nét như trước nữa nhưng dù sao nó vẫn còn giữ được nét độc đáo riêng”.
Chợ phiên thường họp rất sớm, từ lúc trời còn tờ mờ sáng cho đến quá trưa mới kết thúc. Phiên chợ hôm nay, ông Hùng cũng có được “sản phẩm” mang về, sau xe đạp là hai chậu cây hoa Sứ nhỏ nhưng thế rất đẹp, ông khoe rất ưng ý với hai chậu cây này, lại được cái giá rẻ bất ngờ. Cả vườn cây cảnh hàng trăm cây của nhà ông đều được mua từ những phiên chợ Bưởi này. Ông Hùng cho biết, chợ Bưởi xưa rất nhiều hàng hoá mà chỉ đến phiên mới có như cây cảnh, lợn, gà... chính những điều đó làm nên sự khác biệt của phiên chợ. Giờ, có tới non nửa phố Hoàng Hoa Thám đã có nghề bán cây cảnh.
Chợ Văn Giang nằm ven quốc lộ 179, đoạn chạy qua thị trấn Văn Giang (thuộc tỉnh Hưng Yên). Ông Nguyễn Văn Côn ở Kim Lan, Gia Lâm nhớ lại: “Trước kia mỗi phiên chợ là một ngày hội mua và bán. Cứ đến phiên họp là hàng hoá chẳng thiếu thứ gì, người mua, kẻ bán tấp nập. Bây giờ dù có đúng phiên chợ hay không thì mức độ hàng hoá không quá khác biệt, nhưng vẫn có nhiều mặt hàng “độc” mà chỉ đến phiên người ta mới mang đến bán”. Chợ họp phiên chính vào các ngày 7, 9 còn các phiên ngày 2 và 4 chỉ là phiên “xép” (phụ).
Dạo qua một vòng chợ, phải công nhận phiên chợ này lớn hơn nhiều so với “chợ làng” tôi gặp chiều qua, cũng ở ngay trên khoảng đất này. Trời còn tờ mờ, chưa rõ mặt người kẻ mua người bán đã tấp nập. Chị chủ hàng bán chuối nhanh nhảu: “Bác mua mở hàng giúp em đi, bây giờ mua còn rẻ chứ chỉ một lát nữa là bác phải mua của những người mua lại của bọn em, sẽ đắt hơn nhiều đấy”. Chị cho biết, để có chỗ “đẹp” như thế này, chị đã phải đi từ tối khuya hôm trước.
Mỗi chợ phiên đều có những sản phẩm đặc trưng. Như chợ phiên Văn Giang có con giống. Người từ khắp nơi đổ về đây và chở theo cơ man nào là con giống, từ lợn, gà, vịt, chó, mèo... Tiếng gọi nhau í ới, tiếng mặc cả, tiếng cãi cọ... tất cả những âm thanh đặc trưng đó làm nên một phong cách rất riêng của chợ quê Việt Nam.
Chợ phiên mặc dù bây giờ không còn giữ được nhiều nét đặc trưng như trước nhưng vẫn có sự khác biệt để tạo nên sức hấp dẫn riêng của nó. Ngay cả phiên chính hay phiên xép cũng khác nhau, như ở chợ phiên Văn Giang này chẳng hạn, chỉ phiên chính mới bán lợn giống còn phiên xép thì không.
Nơi chất chứa chút hồn dân tộc
Tôi tìm đến quán nước trà nhỏ, nằm khuất sau cây me đã hơn trăm tuổi trên đường Hoàng Hoa Thám (Hà Nội) để tìm hiểu thêm về phiên chợ Bưởi nổi tiếng đất Hà Thành. “Chủ quán” là lão nghệ sĩ điện ảnh quen thuộc Thu An, người nổi tiếng với những vai diễn mộc mạc, chân chất. Có lẽ phải gọi lão nghệ sĩ bằng cụ mới phải bởi năm nay cụ đã ngoài tám mươi, so với ngày đóng vai bà mẹ chồng tốt bụng cùng nữ diễn viên Chiều Xuân trong một bộ phim truyền hình nổi tiếng thì nay trông cụ đã già và yếu đi nhiều.
Cụ bảo, những phiên chợ Bưởi trước kia đông lắm, kẻ mua người bán tấp nập. Nhưng giờ chợ đã khác trước nhiều, chợ vẫn họp theo phiên nhưng chẳng còn được sầm uất như xưa. Cụ “bức xúc” trước sự mai một của nhiều nét văn hoá cổ, cũng như chợ phiên bởi sự lấn át của cuộc sống hiện đại.
Tuy nhiên, vẫn còn những phiên chợ giữ được đặc trưng truyền thống của mình như chợ Cán Cấu (Lào Cai), chợ cách huyện Bắc Hà chừng 18km, họp trên một ngọn đồi thoai thoải. Chợ Cán Cấu trước kia gần trong thị trấn Bắc Hà, nhưng cứ mỗi lần nhà nước xây cất chợ thành khang trang thì bà con lại chuyển đi nơi khác. Đó là do tập tục từ bao đời nay, bởi với họ, chợ phiên là nơi có thể mang bán hay mua đủ các thứ mà không cần phải xếp loại hay theo khuôn mẫu nào, người đi chợ muốn tùy nghi bày biện hàng hoá của mình.
Chợ Cán Cấu mỗi tuần họp một lần vào ngày thứ bảy. Một bãi chợ hoàn toàn của người dân tộc, Mông Đen, Mông Đỏ, Mông Hoa, Giao, Tày... Từ trên cao nhìn xuống bãi chợ, khói bếp tỏa lên giữa những lều tranh lụp xụp, với cơ man nào là người với các sắc áo xanh đỏ, xa xa là núi đồi phủ sương lam, lác đác vài ba nhà sàn. Phong cảnh thanh bình và hoang sơ.
Ai đã từng đến Sapa chắc không thể quên hình ảnh sáng thứ Bảy người đàn ông H’mông dắt vợ cưỡi ngựa mang cái gì đó đến chợ để bán. Chiều chủ nhật thì ngược lại, người vợ dắt con ngựa trở về trên lưng ngựa ông chồng say rượu nằm vắt ngang. Với người Mông đi chợ là phải say rượu, nếu chưa say thì chưa vui...
Hầu như ở mỗi địa phương trên mảnh đất Việt Nam này đều có những phiên chợ họp vào một thời điểm nhất định nào đó trong tháng. Bắc Ninh nổi tiếng với phiên chợ Nón, Vĩnh Phúc có phiên chợ Lồ, rồi chợ Săn ở Hà Tây, chợ Non ở Hà Nam hoặc như phiên chợ nổi tiếng cả nước mà mỗi năm chỉ họp có một lần như chợ Viềng ở Nam Định... mỗi phiên chợ đều chứa đựng một đặc trưng riêng, thể hiện văn hoá của từng địa phương.
Nhiều người coi đi chợ phiên là đi chơi, đi thưởng thức chợ chứ không nhất thiết phải mua sắm gì. Đi chợ như một nhu cầu không thể thiếu trong đời sống của mỗi người. Không hẹn mà nên, hàng năm, vào những ngày áp Tết các chợ phiên thường tổ chức buổi chợ cuối cùng để mọi người có thể đi sắm hàng Tết, từ mớ lạt, ống giang, bó lá dong cho đến quần áo, tranh dân gian... Tất cả đều mang đậm mùi vị của hương đồng gió nội được kết tinh từ hồn quê, hồn đất.
Với mỗi người dân Việt Nam, chợ phiên mãi là nét văn hoá của một thời để nhớ.
#3
Đăng vào: 04 November 2005 - 12:17 PM
Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo lam lũ quanh năm suốt tháng không bước chân ra khỏi lũy tre làng. Nhưng tôi đã hạnh phúc hơn các bạn cùng trang lứa đó là được tới trường. Chính từ ngôi trường này tôi đã được nghe kể về sự tích một loài hoa với cái tên rất thân thương "bằng lăng" và từ đó hình ảnh của một loài hoa trong tôi thật đẹp và ý vị biết bao. Tôi luôn ao ước được đứng dưới gốc bằng lăng, ngắm nhìn bằng lăng nở, được ngây ngất trong màu hoa tím. Cái ước muốn đó luôn thôi thúc tôi đến với Hà Nội, đến với bằng lăng. Đúng như ước vọng tôi đã đến và được sống cùng Hà Nội, cùng khắc khoải đợi chờ bằng lăng nở...
Lúc đầu, chỉ là những cây tán rộng xum xuê lá nhưng chúng lại có một sức sống mãnh liệt, vươn lên trong bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào của cuộc sống để dâng hiến cho đời bao tinh hoa chắt lọc từ đất - trời, cây cỏ. Mới bắt đầu bước vào tháng tư mà những nụ bằng lăng đã nảy đầy cành, vươn mình đón sức sống. Chính cái lúc chờ đợi này đã tạo nên trong tôi niềm khắc khoải không biết nó như thế nào, màu sắc ra sao, hương thơm thế nào...
Thấp thoáng từ vòm lá xanh xuất hiện những chấm màu tím nhạt mịn màng như những chiếc áo có màu đang đung đưa trước gió. Những tiếng reo vui "Bằng lăng kìa!" làm cho tôi xốn xang rạo rực như đứng trước hàng nghìn con mắt. Cùng với công lao của đất trời, sự thanh lọc chất dinh dưỡng từ đất, sự mong mỏi của bao người, hoa đã nở rộ, tím rợp đường phố. Những cánh hoa mỏng manh mịn màng nhưng chất chứa bao hương vị của cuộc sống. Cầm trên tay cành hoa nở tím tôi chợt nhớ tới một người nào đó, nhớ về sự tích bằng lăng. Cái màu tím ấy - màu của nghĩa tình thủy chung, đợi chờ, nỗi nhớ nhung da diết của tình yêu đôi lứa, tình yêu cuộc sống. Tuy nó không được trời ban phát cho hương thơm tự nhiên như những loài hoa khác nhưng nó mang lại cho đời thêm sắc hương cuộc sống, có bằng lăng, mùa hạ Hà Nội trở nên thật dịu dàng, quyến rũ. Sau thời gian đơm bông, cây bằng lăng lại trở về với cái vẻ tự ngàn xưa của nó, đăm chiêu hơn, gầy gò hơn... và lại bắt đầu một cuộc hành trình đi tìm cái đẹp mới hứa hẹn mùa sau cho nhiều hoa hơn.
Mỗi khi nhớ về Hà Nội tôi lại nhớ tới bằng lăng với những chùm hoa tím màu thủy chung son sắt như tấm lòng con người Hà Nội, cứ mỗi mùa đến lại bừng lên góp sức cho Hà Nội đẹp hơn.
Bài viết này dành tặng Banglang! :26:
#4
Đăng vào: 04 November 2005 - 06:01 PM
Mặc dù lớp học sinh trường Phan chúng ta không sinh ra ở Hà Nội nhưng đa phần đều học ở đây, đó là không kể những chú cua được vài em Hà Nội nên chúng ta cũng gắn bó nhiều với mảnh đất này :4: . Đúng là ngoài một Hà Nội ồn ào, bụi bặm,... :102: còn có một Hà Nội rất thi vị và sâu lắng.
Hy vọng bác sẽ post thêm nhiều bài viết nữa. Đặc biệt là tản mạn về văn hoá xứ Nghệ thì càng hay.
PBCer quangtv = new PBCer();
quangtv.learnInBachKhoa();
quangtv.workForEVNIT();
quangtv.makeFriendWithEverybody();
quangtv.loveMaiLien();
#5
Đăng vào: 04 November 2005 - 06:41 PM
Lời hát xưa vẫn còn đọng và rung động mãi trong tôi.
Nhưng bây giờ tôi đâu còn là cậu bé khờ khạo ngày xưa, hi hi ... Tôi đã dám xưng hô với chính mình và với mọi người một tiếng "Tôi", một cái tôi đầy trịnh trọng, Nhưng với tôi và với bạn nữa chứ, mái trường xưa cũng như thầy cô ta xưa và bây giờ, chúng ta mãi là cậu bé, với những vị khách ta gặp là em, chúng ta tự hào và thân thiện nói với mọi người một tiếng thân yêu Mời anh đến thăm trường chúng em đó bạn ạ.
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đát bỗng hoá tâm hồn". Những ký ức xưa và nay vẫn còn đọng lại trong tôi, trong bạn, và là hành trang cho chúng ta vươn mình phải không các bạn ?
Đã chẳng thuộc về ta ngôi trường ấy. Lớp cũ cuối hành lang các bọn nhóc chuyển lên rồi. Chỉ dòng chữ trên mặt bàn hai ngày chia tay ngơ ngác còn đợi người về viết nốt mà thôi.
Mặt bàn ấy, chỗ ngồi kia cho ta xin lỗi. Ta chẳng thể viết thêm những dòng chữ cuối cùng. Cứ đợi ta nhé bài thơ còn bỏ dở, để nỗi nhớ về trường không bao giờ kết thúc bằng dấu chấm giản đơn.
Hãy cứ để ta thấy mình mắc nợ: gốc bàng già, chiếc ghế đá trầm ngâm, sân trường phía sau cỏ xanh màu ký ức, hàng bạch đàn trên cao cứ đứng hát thì thầm...
Ngày ấy cửa lớp mình trông ra khoảng trời trong veo. Tán phượng nghiêng mình sà vào cửa lớp. Chùm nụ biếc xanh nhen nhóm lửa từ những ngày ôn thi cǎng thẳng nhất. Đợi đǎng quang cho lớp mình.
Vậy mà đã qua nhanh. Chẳng thể đứng mãi với nỗi buồn khi thu qua hối hả, chúng mình lại hǎm hở bước đi, hành trang là tiếng trống trường từ hôm qua giục giã... :103:
->My Webpage
#6
Đăng vào: 04 November 2005 - 07:10 PM
Hà nội, nếu ai không nhớ, sẽ không ở lại nơi đây ....
Hê hê, thấy anh em dân Nghê tản mạn về hà nội mình cũng thấy vui vui.
Chúng ta vẫn thường nói "... Thủ đô choa mần" thế thì ngoài lòng nhớ về mảnh đất cằn đó sỏi đó chúng ta cũng hướng về một mảnh đất đang nuôi dưỡng chúng mình nhé !
Xin cung cấp cho các bạn những địa chỉ tuyệt cú mèo nơi đây. Tản mạn về Hà nội mà không biết đến những địa chỉ này thì cũng hơi tiếc phải không các bạn...
I. Các món đặc sản.
1. Nem Phùng : 30 Hàng Bún , 30000 đồng/suất.
2. Nem Tai bà Hồng , Hàng Thùng.
3. Bánh giò : Lương Định Của.
4. Nộm bò khô : 25-27 Hồ Hoàn Kiếm, 4000 đồng/suất.(thực ra ở Hàm Long ngon hơn, chỉ bán chiều)
5. Nem chua nướng : ngã 4 Hàng Bồ-Hàng Bạc, chỉ bán tối.
6. Bánh trôi Tầu: 30Hàng Giầy, 5000đồng/suất, quán của Nghệ sĩ Phạm Bằng
7. Bánh gối: 52 Lý Quốc Sư,5-7000 đồng/suất .
8. Bánh rán mặn : 52 Lý QUốc Sư 5-7000 đồng/suất ( thực ra ở ngã 3 Thuỵ Khuê - Lạc Long Quân ngon hơn rất rất nhiều, rẻ nữa. Ngồi ngay trước đình, chỉ bán buổi chiều. Trước 800d/chiếc, giờ thì ko biết).
9. Bánh đúc: 8 Lê Ngọc Hân, 2000 đồng/suất, ch ỉ b án chi ều.
10. Bánh cay: Ngõ Đinh Liệt, 100đ/cái.
II. Ốc
1. Ông già : 31 Tô ngọc Vân 7000đ/suất (Chớ có nhầm, vì có rất nhiều quán ông già ở đấy.) Món xôi gà nướng ở đấy cực ngon.
2. Phương Nguyên: Tô Ngọc Vân.
3. Đức Mười : Liễu Giai.
4. Ốc luộc lá chanh: 1 Đinh Liệt 7000đ/suất ; Ngã 3 Quan Thánh-Phan Huy Ích.
III. Chè
1. Chè Huế : 10 Tạ Hiện, 2000-3500đ/suất, quán nhỏ, chè ngon.
2. Chè Thập Cẩm: 72 Trần Hưng Đạo 7000đ/suất.
3. Chè thập cẩm : 80 Hàng Điếu, 3000đ/cốc trở lên, rất ngon, chiều khách
4. Chè Thái: ngõ chợ phố Hồ Đắc Di, rất ngon.
5. Chè chuối, bánh đúc: Cuối phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, chỉ bán chiều, rất ngon.
IV. Phở mì miến cháo:
1. Phở Bát Đàn: 49 Bát Đàn 5000-10000đ/bát, trả tiền trước, tự bưng bê(cái bọn củ chuối, rất ghét)
2. Phở Lý Quốc Sư: 2 Lý Quốc Sư, 5000-10000đ/bát, tiền trước, tự bưng bê (lại cái bọn củ chuối).
3. Phở Lý Sáng: 2 Hàng Gà, 5000-8000đ/bát, hương vị khác biệt so với các nơi khác.
4. Phở gà: 34 Lê Văn Hưu, 5000đ/bát.
5. Phở gà Mai Anh – tớ ko nhớ địa chỉ
6. Phở gà: Trên đường Quán Thánh đoạn vườn hoa Hàng Đậu, chỉ bán sáng, rất ngon, rất đông.
7. Phở xào: cạnh hàng phở Bát Đàn đã nói ở trên, ngon, đông.
8. Mì vằn thắn : Đình Ngang, 5000đ/bát, một chỗ tuyệt vời, trong quán có nhiều đồ cổ, đặc biệt có 1 đàn mèo hơn 10 con, rất khôn, tha hồ mà vuốt ve, chủ quán tận tình.
9. Bánh đa cua: Ngã ba Đặng Tất-Quán Thánh
10. Bún Ốc: 73A Mai Hắc Đế 5000đ/bát , ngon, nổi tiếng.
11. Bún Chả Hàng Mành : 1 Hàng Mành,10000-15000đ/suất, ngon, nổi tiếng (bây giờ có lẽ chỉ còn nổi tiếng thôi)
12. Bún Chả Sinh Từ : 80 Nguyễn Khuyến,10000-15000đ/suất, ngon, nhưng ồn ào.
13. Bún Ngan: 73 Hai Bà Trưng, 5000đ/bát, ở đây có rất nhiều món về ngan.
14. Bún bò: 67 Hàng Điếu 8000đ/suất, ngon, đông.
15. Bún Thang: 29 hàng Hành, ngon.
16. Bún đậu: Lò Sũ, 5000đ/suất, quán lề đường, ai hâm mộ Thu Phương thì nên lên đây mà ăn vì Thu Phương và chồng đã từng hay ăn ở đây.
17. Bún riêu cua: cuối phố Phan Bội Châu, cực ngon, rất đắt, đông, chỉ bán chiều.
18. Bún cá: 5 nguyễn Trường Tộ, 3000-5000đ/bát, quán dân dã, ngon.
19. Miến lươn: Hàng Điếu, cạnh quán bún bò, ngon, cũng rẻ, nhiều món.
20. Miến lươn: Cuối phố Yên Ninh, ngon, rẻ, bề ngoài quán hơi nhỏ, trong rộng, ấm cúng, nhiều món.
21. Miến lươn Nghệ An: 112 Nghi Tàm 25000đ/suất
22. Cháo trai: 26 Trần Xuân Soạn, 2000đ/bát, ngon, đông(nhưng có vẻ như cháo có vị ngọt).
23. Cháo gà: 45 Lý Quốc Sư,5000đ/bát, chỉ bán tối, quán vỉa hè, ngon, đặc biệt có món chân gà hầm nhừ.
24. Cháo Lòng-Tiết Canh: 7 Lê Duẩn, cạnh đường tàu, nổi tiếng, ngon.
25. Cháo Lòng-Tiết Canh: Chợ Đuổi-Lê Đại Hành, trước cổng toà án, ngon, nổi tiếng.
26. Cháo tim gan: 39 Trần Nhân Tông 5000-15000đ/bát.
IV. Cơm
1. Cơm Phố: 292 Lê Văn Hưu, rất ngon, lạ miệng, đắt.
2. Bí đỏ: 105 K1 Giảng Võ, ngon, có mấy món đậu cực ngon. Cạnh bí đỏ còn có TexMex, với món đặc sản thịt đà điểu. Đối diện là Hot-Rock Café, rất nhiều món ngon (hơi đắt).
3. Cơm rang thập cẩm: Cấm chỉ 1000đ/suất, nhưng ở ngã tư nguyễn Thái Học-Văn Miếu ngon hơn nhiều 8000đ/suất.
V. Các món khác
1. Các món nhậu : Ngõ Tạm Thương, rất nhiều món, rượu rất ngon, một chỗ rất tuyệt cho bạn bè hàn huyên tâm sự.
2. Lưỡi lợn: Đầu ngõ Nguyễn Khuyến, 40000đ/kg, ngon.
3. Vó bò: Trên phố Hoà mã, đoạn gần ngã tư phố Huế, ngon, rẻ.
4. Gà tần: Quán Cây Si , đầu phố Tống Duy Tân từ Điện Biên Phủ rẽ vào, 25000đ/con, rất ngon.
5. Chân gà nướng:Quán Mĩ Miều-Phạm Ngọc Thạch, ngon, đông.
6. Chân gà nướng: ngã tư Trịnh Hoài Đức-Nguyễn Thái Học.
VI. Café, trà,kem
1.Danh Trà 55: Phan Chu Trinh,5000-10000đ/cốc, không gian lãng mạn, theo
như bạn tôi (con gái) thì chỉ cần dẫn các em gái lên đây khoảng 3 lần là cưa
đổ, he he.
2. Dilmah-Lipton: Các quán dọc đường Điện Biên Phủ, đoạn gần lăng Bác,
mấy cái quán này theo tôi chán kinh khủng.
3. Bảo Oanh : đầu dốc Thanh Niên, vị trí đẹp, rẻ.
4. City View : Tầng thượng nhà Hàm Cá Mập, vị trí đẹp, đắt.
5. Hồ gươm xanh: 32 Lê Thái Tổ, đẹp, mấy năm trước hay có màn múa
bụng, hay (??), không biết giờ thế nào.
6. Fantasy: 52 Tôn Đức Thắng
**Hai quán Hồ Gươm Xanh và Fantasy, không dành cho giới hssv ít tiền, nói
chung chưa nên vào.
7. Các quán café vườn: ở rất nhiều nơi, trong quán có nhiều ô nhỏ, các ô
đều có mành, he he vào đó thì … có giời mới biết, thích.
8. Kem Chua :Phố Lý Thường Kiệt, đối diện trường Trưng Vương, chưa
thấy kem ở đâu ăn được đến thế, 6000đ/ly;25000đ/đĩa.
9. Kem Trang Tiền: ngã tư Tràng Tiền-Ngô Quyền, đối diện rạp Công Nhân,
ngon,nổi tiếng.
10. Kem Ý, Mỹ, Pháp: Lê Thái Tổ, 3500đ/mùi, ăn hết các mùi cũng không
nhỏ.
11. Kem Rán: Bảo Ngọc-98 hai Bà Trưng, 3000đ/cái, còn 1 địa điểm khác
của Bảo Ngọc cũng bán kem rán ở phố Giảng Võ, gần triển lãm, kem rán:
trong lạnh, ngoài nóng, lạ miệng.
VII. Việt Nam
1. Cơm phố 29 Lê Văn Hưu 9432356 9434200
2. Cơm Việt 13 Lý Thái Tổ 8240637
3. Vân Nam Lý Thường KIệt
4. Huế 6 Lý Thường KIệt
5. Phù Đổng 47 Trần Xuân Soạn 9430305 826380
6. Tấm Sài Gòn Lê Văn Hưu
7. Bí đỏ 105, K1 Giảng Võ 8560009
8. Lê Ngọc Hân 9710085
9. Hà Nội Garden 36 Hàng Mành. 8243402 8286933 Rộng rãi, có phòng riêng. Món Vịt quay ăn vói bánh bao rất ngon.
10. Brother's Cafe 26 Nguyễn Thái Học 7333866 7333991
11. Cơm chay nàng Tấm 79A Trần Hưng Đạo 8266140 8266140 (Phòng hơi chật)
12. Cơm chay An Lạc 15 Hàng Cót 8245541 8266857
13. Vườn Tri Kỷ 152 Thụy Khê 8472113
14. Thái Hà phố 160 Thái Hà 8570418 5372161
15. Nướng Vườn phố 28 Thanh Niên 7161619
16. Rừng 259 Âu Cơ 7182929 7183320
17. Lâm Viên 9B Phan Chu Trinh 8240932
18. Hạ Hồi 4 Hạ Hồi 9423615 8224991
19. Vạn Xuân 15A Hàng Cót 9272888 9272999
20. Đông Phương 17 Tông Đản 9342898 9342089
21. Xưa & Nay 1 Tông Đản 9345657 (đắt và ko ngon lắm)
22. Restaurant 123 55 Phố Huế 8229100
23. Nam Phương 19 Phan Chu Trinh 8240926
24. Indochine 6 Nam Ngư 9424097 9424104
25. Xa lộ 45 Hàng Tre 9260639
26. 25 K/sạn Hà Nội. Buffet lunch, 38,000đ/pax. 11:30-13:30, T2 T7. Các món ăn cũng khá ngon, fải cái fải trả tiền đồ uống (trà đá 5,000đ/cốc)
VIII. Bình Dân
1. Quán Lươn 210 Nghi Tàm 04-8294526
2. Bún đậu - Nem rán Yên Phụ
3. Phương Nguyên/Phượng Hằng/Phương Thúy Quảng Bá 8239948/8291553/8291626
4. Bán đảo Tây hồ 292A Lạc Long Quân 7535388
5. Bia hơi Hải Xồm Giảng Võ
6. Lẩu dê Nhất Ly 2 Hàng Cót
7. Cơm 122 Mai Hắc Đế
8. Lẩu bò Lê Phụng Hiểu
9. Bò tùng xẻo - Lẩu bò Mai Hắc Đế
10. Green Tomato 115 Trần Hưng Đạo 9420325
11. Bê Bắc Hải Hàng Phèn
12. Thịt chó Hồ Kiểm Nhật Tân 7184761
13. Nhậu Cửa Nam Hai Bà Trưng
14. Quán nhậu bên sông Phúc Tân
15. Bít tết xíu mại - Bún bò Huế Hòa Mã. Bít tết 15,000d/suất
16. Mỳ vằn thắn 210 Trần Quang Khải 9343897
17. Cá lăng Toàn Thắng 445 Bạch Đằng 8261567
18. Cá lăng Hồng Nhung 34A Trần Phú 8232463
19. Cá lăng Việt trì 588 Lạc Long Quân 7184966
20. Chả cá Lã Vọng 14 Chả Cá 8253929
21. Bia hơi A2/Pacific Ngọc Khánh - trước ở bên hồ ngọc khánh, giờ chuyển về đâu nhỉ?
22. Sườn nướng Tức Mạc
23. hân gà nướng Kim Liên
24. Thịt rắn Nguyễn Văn Dực Lệ Mật 8272891
25. Cháo lòng Lò Sũ/Hai Bà Trưng/Cửa Nam
26. Chương Dương Quán Lá 138 Nguyễn Văn Cừ 8273109
27. Bia Lan Chín Tông Đản
IX. Trung Hoa
1. Đông Kinh 73 Cầu Gỗ 9260801 9260801
2. Lẩu Tứ xuyên 63 Yên Phụ 7140289 (ăn theo đĩa – 10,000/đĩa)
3. Tao Li Nikko 84 Trần Nhân Tông 8223535 8223555
4. Silk Road Daewoo 360 Kim Mã 8315000 8315558
5. Cháo vịt 16 Lý Quốc Sư 9285208 8285564
6. Lẩu Trung Hoa 76 Nguyễn Hữu Huân 9260998
7. Đệ Nhất 12 Tràng Thi 8240060 8240835
8. Cẩm Chân 164 Thái Hà 8573495
9. Châu Giang 18 Yết Kiêu 8215650
10. Sinh Châu 75 Lý Thường Kiệt 8246629
11. Ming Palace Sofitel Plaza Hotel 1 Thanh Niên 8238888 8293888
12. Lee Man Fong Hozison Hotel 40 Cát Linh 7330808 7330888
13. Hanoi Hotel D8 Giảng Võ 8452270
14. Turtle Hilton Hanoi Opera 1 Lê Thánh Tông 9330500 9330530
15. Spice Garden Sofitel Metropole Hotel 15 Ngô Quyền 8266919 826692
16. Mother's Pride Bà Triệu
17. Thăng Long Xanh 15-17 Ngọc Khánh 8452564
X. Hải sản
1. Đại Thống 23 Lý Thái Tổ
2. San Hô 58 Lý Thường Kiệt 9349184 9345289
3. Kim Anh 26C Phan Chu Trinh 9439568
4. Hương biển Thanh Hóa Tô Hiến Thành
5. Sầm Sơn 77 Dốc Bác Cổ 8250780 8257191
6. Phố Biển 14 Tràng Thi 9285757 9285756
7. Biển Nhớ 2B Tràng Thi 9286265 9286265
XI. Âu
1. Pepperonis 29 Lý Quốc Sư 9285246
2. Hoa Quỳnh Al Fresco's 23L Hai Bà Trưng 9781241 9780007
3. Hot Rock Cafe 117, A1 Giảng Võ 8445661 8463451
4. Bít tết Lợi Hàng Buồm
5. Legends Beer 4 Vũ Ngọc Phan 7761666 7761642
6. Bánh mỳ Nguyên Sinh 17 Lý Quốc Sư
7. Chiến Béo 192 Nghi Tàm 7161461
8. No Noodles 20 Nhà Chung 9285969
9. Osteria Il Grill 116 Bà Triệu 8227720
10. The Restaurant Press Club 59A Lý Thái Tổ 9340888 9340899
11. Chez Manon Hilton Hanoi Opera 1 Lê Thánh Tông 9330500/1657 9330530
12. Met Pub Sofitel Metropole Hotel 15 Ngô Quyền 8266919 8266920
13. Au Delice 17 Tông Đản 9345238 9345238
14. Western Cafe 114 Hàng Bạc 8242965
15. Mediterraneo 23 Nhà Thờ 8266288
XII. Thái
1. Bann Thai 3B Chả Cá 8288588 8283503
2. Bangkok Hanoi 52A Lý Thường Kiệt 9345598 9345598
3. Tám Tư 84 Lý Thường Kiệt 9421682 (ngay cạnh Fansland)
4. Siam Corner Oriental Park 33 Tây Hồ 8291200 8292053
5. Lotus Melia Hanoi 44 Lý Thường Kiệt 9343343 9343344
XIII. Nhật
1. Sakura 17 Tràng Thi 8257565
2. Edo Daewoo 360 Kim Mã 8315000 8315558 - (Trong K/s Daewoo - đương nhiên là đắt rồi, được cái buổi trưa thì đỡ hơn, set menu khoảng từ $8-12. Nhớ mặc áo ấm một chút vì trong đấy họ để điều hòa cực thấp)
3. BenKay Nikko 84 Trần Nhân Tông 8223535 8223555
4. Ohan 322 Bà Triệu 8216033
5. Akatonbo V Tower 646 Kim Mã 7664604 (Buổi trưa có set lunch $6/each. Chọn suất thập cẩm (hình như là Makinouchi, thì món cũng nhiều mà số lượng cũng nhiều)
6. Fuji 13 Đinh Lễ
XIV. Ý
1. A Little Italian 78 Thợ Nhuộm 8315000 831555
2. La Paix Daewoo 360 Kim Mã
3. International 8245359 8251905
4. Tandoor 24 Hàng Bè 8223535 8223555
5. La Brasserie Nikko 84 Trần Nhân Tông 8238888/5311 8293888
6. La Brasserie Tatler Sofitel Plaza Hotel 1 Thanh Niên 8315000 8315558
7. Promanade Daewoo 360 Kim Mã 8514479
8. Tex Mex 112, K1 Giảng Võ 8284423
9. Old Piano Restaurant & Bar 50 Hàng Vải
#7
Đăng vào: 04 November 2005 - 08:55 PM
Ngộ biết bác garconchip là một người rất nhiệt tình, cũng có thể liệt vào hạng văn nghệ sĩ. Ngộ đề nghị các bác admin mời bác garconchip vào ban quản trị. Chắc chắn bác sẽ có nhiều đóng góp cho forum đấy (chú ý bác garconchip là khóa 25 đấy) :41: :41: :41:
PBCer quangtv = new PBCer();
quangtv.learnInBachKhoa();
quangtv.workForEVNIT();
quangtv.makeFriendWithEverybody();
quangtv.loveMaiLien();
#8
Đăng vào: 04 November 2005 - 09:42 PM
#9
Đăng vào: 06 November 2005 - 01:18 AM
Mùa mưa đến rồi phải không anh? Con đường em qua chiều nay lại sũng nước. Những nhành liễu xanh lá của ngày xưa giờ ũng rũ úa như mái tóc ai buồn.
Mưa! Lại mưa! Cho em nhớ hoài những ngày mưa cũ, ta trú mưa bên từng góc phố, dưới những hàng liễu xanh. Ngày ấy bên nhau, ta nhìn mưa như những giọt hạnh phúc, giọt rơi trong tim anh, giọt ướt đẫm tóc em, đâu ai biết, rồi mưa cũng sẽ là những giọt buồn.
Chuyện tình của của chúng ta thơ mộng quá! Như những dòng thơ em viết tặng anh và như những bản nhạc anh dành cho riêng em. Phải chăng chúng ta quá lãng mạn nên cuối cùng chúng ta chẳng còn lại gì ngoài một hành trang đầy ắp những kỷ niệm, những kỷ niệm làm quay quắt lòng người mỗi khi chợt nhớ. Giá như ngày ấy chúng ta sống thật vơí nhau hơn. Giá như anh đừng đặt cao quá cái "tôi" của mình. Giá như em đừng tin rằng: "Tình yêu lớn hơn trong sự nghi ngờ..." và giá như mình có một vài phút để nói lời chia tay.
Em mất anh, hoàn toàn hờ hững, cơ hồ như chưa bao giờ mình có nhau, để mà mất nhau.
Lại những chiều em lang thang trên phố, cố khoác chiếc áo ồn ào, nhộn nhịp hơn một niềm nhớ không tên. Dẫu biết rằng có trăm ngàn lần gọi tên anh, thì bóng anh vẫn chỉ là hoài niệm, nhưng sau tiếng “anh” ngọt ngào vẫn còn hoài dư vị ở đầu môi như ngày ta gặp nhau chập chững lần đầu.
Vẫn còn đâu đây âm ỉ một chút hương xưa khi chiều nay mưa giăng đầy lối. Ta bên nhau, im lặng như màn đêm, để tự nghe con tim mình xao động chẳng có ai hiểu được điều kì diệu ấy, những điều anh chưa kịp nói và những điều em không dám nói, chỉ aó cái lạnh kéo mình lại gần nhau. Ngày ấy ta nguyện rằng: "Khi nào nhớ nhau thì hãy gọi tên nhau". Anh bảo: "Như cơn gió, nó làm thổi bùng lên đám cháylớn và dập tắt những ngọn lửa nhỏ". Còn em hiểu rằng "Tình yêu mong manh lắm!".
Rồi ngày tháng nối tiếp qua đi, làn gió tình yêu bị ngăn cản bởi những cái "tôi" của chúng ta, dẫu nó vẫn mãnh liệt. Chỉ có chuyến xe thời gian vẫn lướt qua vội vã, rớt lại bên đường những dấu ấn của hoài niệm. Hai ta vẫn cô độc với lối đi riêng của mỗi người không biết khi những kỷ niệm ùa về, anh có thấy xót xa?
Đã bao lần em tìm về lối xưa, mong một lần gặp anh nơi cũ, nhưng nào có "hữu duyên" đâu? Cho dù em có ngàn lần viết tên anh trên cát, rồi sóng cũng xoá đi cho em tìm anh trong hư vô, như dòng sông đôi bờ, chẳng khi nào hẹn gặp.
Mình mất nhau, lạnh lùng và hụt hẫng, ngỡ như từng có khoảnh khắc nào mình xuất hiện trong đời nhau, để cảm thấy thiếu nhau. Chỉ còn chăng một chút dư âm của ngày xưa, những ngày mưa ngập lối, phủ đầy những giọt hạnh phúc lên trái tim run rẩy mối tình đầu và trong cơn mưa chiều này, không biết anh có gọi tên em?...
Tiểu Vân
#10
Đăng vào: 06 November 2005 - 09:28 AM
"Tình yêu lớn hơn trong sự nghi ngờ..." , suy nghĩ này quả là lạ lùng và mới mẻ. Theo tui thì nghi ngờ chính là kẻ thù lớn của tình yêu.
PBCer quangtv = new PBCer();
quangtv.learnInBachKhoa();
quangtv.workForEVNIT();
quangtv.makeFriendWithEverybody();
quangtv.loveMaiLien();
#11
Đăng vào: 07 November 2005 - 10:08 AM
#12
Đăng vào: 07 November 2005 - 01:23 PM
Em hay nghịch mơ lớn như Phù Đổng
Lái xe tăng nghiền vụn quân thù
Em đọc sách bỏ quên cơm sống
Khát khao thành nhà thơ... "
Đố bạn biết được đây là những câu thơ mở đầu cho một bài thơ nào, của ai ???
Khó quá phải không bạn, vì bạn chẳng thể tìm nổi được ở một quyển sách nào đăng tải bài thơ này, một bài thơ mộc mạc viết thời kháng chiến.
Một bài thơ như tâm tình củ người thầy giáo về lớp học nho nhỏ của mình dưới mái nhà tranh, một người cha và một đàn em nhỏ.
Và có thể bây giờ một trong những em nhỏ đấy là những người gần gũi với các bạn, có thể lại là người bố, người mẹ cũng có khi là người thầy, cô giáo các bạn đó.
Tình yêu của người thầy với lớp học và với chúng ta thật lớn lao phải không các bạn !!! ????
Đó chính là chủ đề mà tôi muốn chúng ta có thời gian hay cùng nói lên tâm tư, vì từ trước đến nay diễn đàn về vấn đề này ít được các bạn tham gia nhiệt tình đó.
Tôi cũng đã từng được nghe một bài thơ và những dòng nước mắt thật đẹp, thật sáng ngời như chính mỗi chúng ta vậy các bạn à. Những người con trai đất Nghệ, cứng rắng kiên cường nhưng rất tình cảm chan chứa tình yêu thương, và lòng tự hào về xứ Nghệ đất cằn, đá sỏi, về lớp học nho nhỏ dưới mái trường Phan rất đỗi tự hào với truyền thống anh hùng Phan Bội Châu giàu lòng yêu nước và tình thần đổi mới. Mình xin trích một đoạn thơ nho nhỏ của bài thơ đó làm cho đoạn kết cảm xúc này, nhưng tình cảm của bài thơ bây giờ là tình cảm hy sinh người mẹ với người con vì con đường học tập của người con yêu quý, thế chúng ta mới thấy được đất Nghệ quả là một mảnh đất hiếu học rất nhiều:
"...
Mẹ dậy từ khi con con ngon giấc
Vo gạo thổi cơm nhóm bếp say sưa
Lửa quanh nồi reo reo những ước mơ
Tình thương con là đồng hồ báo thức
Các bạn thử đánh giá câu thơ cuối cùng thế nào nhé !!! rất hay phải không
#13
Đăng vào: 07 November 2005 - 03:39 PM
Phở Hà nội
Quán phở ở 15 Văn Miếu mới khai trương chưa đầy nửa năm mà khách vào, ra thật tấp nập. Bà con cùng phố và cả những hàng phở lâu năm quanh đấy ngạc nhiên, chẳng hiểu vì sao quán phở này có sức quyến rũ nhanh đến lạ vậy. Tiếng lành đồn xa...
Thì ra, đấy là quán phở Cồ Cử, trước kia bán ở phố Hàng Thiếc, trong một căn nhà hẹp, ngang khoảng 2,5 mét nay mới chuyển về đây. Thảo nào, nhiều người ở trên Hàng Thiếc, Hàng Nón, Hàng Hòm... nhớ phở này, vẫn kéo tới đây ăn quà mỗi sáng. Tôi kéo sụp cái mũ, lầm lũi bước vào quán như một khách lạ và gọi:
- Cho một tái lõi, gàu giòn nhé!
Ông chủ quán đang lúi húi thái thịt cho khách, nghe giọng gọi, vội ngẩng phắt lên. Nhận ra khách quen, ông cười ha hả rung rung bộ ria mép, rồi nói:
- Vâng! Bác còn "chiêu" nào cứ ra nốt, em xin được hầu tiếp ạ.
Từ lâu, tôi biết ông chủ quán này có hai cái thú đến độ đam mê. Thứ nhất là "nghiền" chuyện chưởng của Kim Dung. Thứ hai là cố công, tỉ mẩn làm cho được bát phở ngon cho khách, dù đó là người khó tính. Bởi vậy, cách nói của ông mang hơi hướng của chưởng. Ông còn là một nhà "giải phẫu" về ... bò. Trong một lần vãn khách hiếm hoi, tôi đã được ông Cồ Cử mở mang cho nhiều hiểu biết về phở. Tái lõi là gì? Cái lõi nó nằm bên trong bắp thịt mông con bò. Thái mỏng, qua nước sôi, miếng tái ấy cong lên và có những vân trắng đục, như mu con rùa con, cho nên còn gọi là lõi rùa. Ăn ngọt đậm và giòn sần sật. Tại sao các cụ ngày xưa đã đưa miếng gàu lên hàng "cước sắc"? Hồi đó, nhiều hàng phở có miếng mỡ gàu cứ giấu dưới ngăn bàn, không bày lên. Chỉ khi có khách quen gọi, mới bỏ ra thái vài lát để chiều khách. Thật ra, theo các các cụ: "Thứ nhất mỡ nầm, thứ nhì mỡ cối, thứ ba mỡ gàu". Miếng nầm, chính là mỡ ở bầu vú con bò đang có chửa, ít khi người ta đang tâm "thịt" con bò sắp đẻ, cho nên miếng nầm rất hiếm. Miếng cối, miếng gàu thì con bò nào cũng có, ăn giòn mà không ngán. Miếng nầm ngon và bổ dưỡng nhất, chỉ có điều biết cách làm thì không hoi... Ăn bát phở ở quán này mùi thơm dịu, giữ được cốt cách của những hàng phở gánh xa xưa và cách gọi phở nghe cũng sướng tai.
Làng Vân Cù ở huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định, là chính gốc quê của họ Cồ. Nghe nói, vì kỵ húy ông thành hoàng làng nên từ họ Cù đổi sang là Cồ. Thời xưa cả làng làm bánh phở cung cấp cho khắp vùng. Theo ông Cồ Cử, dòng họ nhà ông có đến năm đời bán phở và lên Hà Nội cũng đã mấy đời. Ông Cồ Chiêu mở hàng phở ở phố Hàng Đồng, sau này con gái, con rể mở thêm hàng phở ở Bát Đàn. Ông Cồ Hùng gây dựng tiệm phở Hùng ở ngõ Tạm Thương. Đều là những quán phở ngon có tiếng ở Hà Nội. Nay, các quán phở đó do con cái đảm nhiệm, thừa hưởng tiếng thơm và nghề gia truyền mà hút khách đông như thuở nào. Ông Cồ Cử bán phở từ năm 13 tuổi này là một người cũng hay chuyện. Ông bảo: Theo các cụ ngày xưa kể, thì phở không phải là xuất xứ từ người Tàu. Nó từ các gánh quà bán bánh đa cua, thịt lợn rồi dần dần là thịt bò và lên đến đỉnh cao là phở bò. Như để khẳng định điều đó, ông nói thêm: Các ông có thấy ở Hà Nội từ xưa đến nay, có quán phở nào của người Tàu không?
Nói đến phở Hà Nội, không thể thiếu danh tài Thìn Bờ Hồ. Tôi nhớ mãi những ngày còn bé, cách đây hơn ba chục năm, khi cái rét cắt ruột theo gió mùa đông bắc từ ngoài đê sông Hồng tràn vào thành phố, ăn một bát phở ở 61 Bờ Hồ, nước nóng già đến tận khi húp những thìa cuối cùng, có cảm giác như được... hồi sinh. Địa chỉ ấy có thể coi như là nơi khởi nghiệp của ông Bùi Trí Thìn từ năm 1955, vốn quê gốc ở Hoài Đức, Hà Tây. Phở Thìn có tiếng từ hồi ấy. Hẳn nhiều người Hà Nội còn nhớ phong thái bán hàng khoai thai, chu đáo và có pha chất nghệ sĩ của ông Thìn. Người dong dỏng, tóc ốp gọng kính lúc nào cũng mượt, ông Thìn cũng hay trò chuyện với khách. Thi thoảng cao hứng, ông ê a lẩy mấy câu Kiều: "Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?..." Trong con người dáng vẻ tự tin và hóm hỉnh ấy, biết được cơ ngơi của ông gây dựng nên ngày nay, mấy ai hiểu thấu cái sự "ba chìm, bảy nổi, chín mười lênh đênh" của ông Thìn vì chí cốt với nghề, ngay cả ở cái thời "phở là lương thực, bò là sức kéo". Dăm, bảy năm nay, ông Thìn không trực tiếp đứng bán hàng nữa, mà chỉ đi kiểm tra và ... rong chơi. Thế vào đó, "Liên hiệp phở Thìn" ra đời có tới bảy cửa hàng, rải khắp trung tâm Hà Nội, do các con ông đứng bán. Có lẽ, vì danh tiếng của phở Thìn cho nên trong nam, ngoài bắc, có không ít hiệu phở cũng lấy tên là phở Thìn. Ông Thìn dặn: "Chỉ có tiệm phở nào ở Hà Nội, treo biển Thìn Bờ Hồ và có hình tháp rùa bên cạnh, đấy mới chính là hiệu phở nhà tôi". Âu cũng là một cách tự "bảo hộ quyền tác giả". Có lần, chuyện vãn với ông Thìn, tôi thắc mắc tại sao có một thời ông vào thành phố Hồ Chí Minh làm ăn, mở tiệm trong đó, tôi đến ăn mà thấy không ngon bằng khi ông bán ở ngoài này? Ông Thìn giải thích: Cũng con người ấy, cũng công thức pha chế như vậy, không sai một ly, không thiếu thứ gì, nhưng cũng kém ngon hơn tí chút thật. Tất cả chỉ tại cái nguồn nước. Nước ngoài này không bị nhiễm phèn. Nó chỉ là vi chất, dù có được lọc rất kỹ. Rồi thiên nhiên, khí hậu cũng ảnh hưởng phần nào. Cho nên, các cụ xưa nói "ăn Bắc, mặc Nam" là vậy.
Ở Hà Nội, trong "ngành phở bò" còn có thể kể ra thêm một vài tên tuổi thời nay. Như phở Tư Lùn ở phố Hai Bà Trưng chẳng hạn. Ông Tư quê ở Phú Xuyên, Hà Tây, cũng thôi đứng bán đã lâu, nay con cháu ông kế nghiệp. Nghe nói mở thêm cửa hiệu ở phố Ấu Triệu được vài năm nay. Nhiều người nghiện phở ở Hà Nội cho rằng, phở bò hiện nay "chia thế chân vạc" với ba dòng họ chính kể trên: Nhưng theo tôi, còn có những quán phở "mai danh, ẩn tích" mà ăn cũng ngon đáo để. Nói theo giọng ông Cồ Cử thì đó là những "kiếm thủ cô độc", không thể xem thường được. Đơn cử như một quán phở gánh trên đường Nguyễn Thái Học, không ăn sớm thì hết suất. Ngày nào cũng có một bà già tóc bạc, gánh phở ra chỗ đấy. Bán từ sáu giờ đến khoảng tám giờ sáng. Bán đúng 50 bát không hơn, dù rằng vẫn còn nhiều khách chầu chực. Ai hỏi sao lại vậy, thì bà cười xin thông cảm và bảo: "Tôi không ham kiếm tiền, bán vậy thôi là đủ rồi, còn phải về chơi với cháu chứ?"...
Viết đến đây, tôi tự thấy mình đã quá mạo muội và thô thiển. Bởi vì, phở Hà Nội là món ăn đã từng tỏa khói trong văn chương của các bậc tiền bối tài danh. Các cụ ngày xưa đã dùng "hết chữ" để yêu phở, để tả về phở và cái thú ăn phở. Với Thạch Lam, "chả còn gì ngon hơn bát phở..." Còn cụ Nguyễn Tuân thì sành phở lắm, và đã viết: "... trong cái nhớ nhà, nhớ đất nước, có cả một sự nhớ ăn phở". Nhà văn Vũ Bằng, trong "Miếng ngon Hà Nội", đã ví phở bò như "một chàng trai mà hào khí bốc lên ngùn ngụt", còn phở gà như "một nàng con gái thanh tân". Và, còn nhiều nữa, "hàng hàng châu ngọc" viết về phở Hà Nội... Tôi tâm đắc câu chuyện của một người bạn có dịp sang công tác ở Ca-na-đa đã xúc động đến nhường nào khi đi trong đêm trên đường phố Mông-rê-an phát hiện một quán phở, của người Việt ta treo tấm biển có dòng chữ: "Phở Hà Nội", nườm nượp khách vào ra. Và đương nhiên, ngay hôm đó, anh bạn đã vào quán đó ăn phở, tuy không ngon bằng ở thủ đô, nhưng thật sự là niềm kiêu hãnh ở nơi đất khách quê người?
Phải chăng đó cũng là điều thôi thúc tôi viết bài này, bởi lẽ cứ mỗi lần vào công tác ở phía nam đất nước, gặp lại những người quen vốn ở Hà Nội vào sinh sống, làm ăn trong đó, tôi hay gặp câu hỏi: "Dạo này phở Hà Nội thế nào? Kể đi chứ?". Nhất là các bà, các cô hay ăn quà. Mỗi lần có dịp họ ra Hà Nội, vừa xuống sân bay Nội Bài, là nhắc ngay phải dẫn đến quán phở nào ngon nhất Hà Nội. Quả là một việc khó. Bởi tại mỗi người một ý thích, sở nguyện trong ăn uống, đã mấy ai chịu ai? Giỏi ra thì được bạn bè khen "tinh mồm" cũng là quý hóa rồi. Mà cái văn hóa ẩm thực của Hà Nội thì mênh mông lắm. Tuy nhiên, cũng có điều đáng buồn vì sự thực dụng hoành hành không ít trong các hàng ăn ngày nay. Anh bạn tôi ở 36 phố Hàng Nón, một người khá kỹ tính trong ăn uống, hay càu nhàu: "Đã phở bò là phở bò, phở gà là phở gà, làm chuyên một thứ cho ngon. Chứ ai lại bán phở bò gà!". Anh bảo: "Nước dùng phở bò là ninh xương ống bò, nước dùng phở gà là ninh xương ống lợn, khác hẳn nhau nhiều thứ, thế mà lại dùng chung thì còn ra cái gì". Theo anh ta thì kiếm được một quán phở "chân chính" không phải dễ. Hà Nội bây giờ nhiều quán bán phở lắm, bát nháo lắm. Biển hiệu trưng ra đọc thấy hãi: "Cơm-phở-bún-miến măng", "Cháo-bún-cơm-phở bò gà", v.v. Có dạo, nhiều hàng phở còn cố để ra một bát bột ngọt có ngọn, cứ tạt ào ào vào bát phở, trông... điêu lắm!
Nói thế thôi, người Hà Nội vẫn sành ăn lắm. Quán phở nào ngon, chẳng cần quảng cáo, nhưng khách vẫn đông nườm nượp, dù cho quán đó có chật chội, lại ở sâu trong ngõ. Cùng với những thắng cảnh ở Thủ đô, những mảng tường rêu phong, hàng cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ và mùi hoa sữa nồng nàn... phở Hà Nội tạo nên phong vị Hà Nội, gợi nhớ da diết những người đi xa.
#14
Đăng vào: 07 November 2005 - 03:43 PM
Còn choa, choa cứ thủ đô choa ngồi.
Điều kỳ diệu nhất của trái tim là được chia sẻ..
Điều kỳ diệu nhất của tôi là cuộc đời tôi có em...
#15
Đăng vào: 07 November 2005 - 03:46 PM
Bác biết nhiều địa điểm ăn uống quá nhỉ, :13: có thể coi đây là 1 cẩm nang cho anh em mới lớ ngớ ra HN, cũng như ở HN lâu năm mà ít đi chơi có thể tham khảo mỗi khi định rủ em út hay bạn bè đi đâu đó!
Nhưng em thấy đặt ở đây không phù hợp bác à, Em mạo muội đề xuất thế này được không? Bác vào Ẩm thực tạo ra 1 box về Ẩm thực hà nội và post lại loạt địa điểm ăn uống ở đó cho anh em tiện tìm kiếm, theo dõi!
Mong bác không cho là em lắm chuyện! :16:
#16
Đăng vào: 07 November 2005 - 03:57 PM
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió, mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua ...
...
Có lẽ đây là một bức tranh chấm phá rất đậm chất về mảnh đất và tâm hồn nơi đây.
Điều kỳ diệu nhất của trái tim là được chia sẻ..
Điều kỳ diệu nhất của tôi là cuộc đời tôi có em...
#17
Đăng vào: 08 November 2005 - 10:06 PM
Huyền Thiên trấn vũ trấn cửa Bắc (kiếp trước là vua
Đế Thích và 1 kiếp nữa là tướng của An Dương Vương).
Thần Mã trấn cửa Đông.
Thần Linh Lang trấn cửa Tây (con vua Lý)
Thần Cao Sơn trấn cửa Nam.
Từng có một đất thiêng Phong Châu Cổ Loa, Mê Linh rồi Luy Lâu, Hoa Lư... nhưng khi con rồng bay lên thì Long Ðỗ, Ðại La đã uy nghi trở thành bài ca hùng tráng muôn đời: kinh đô nước Việt, đất thiêng Việt Nam.
Thuở ấy con sông Hồng đã chảy qua đây, quãng nào là bãi cát non, quãng nào là bờ lau xào xạc, chỗ nào có người cuốc đất trồng khoai để nuôi lớn mầm đời những Chu Văn An, Cao Bá Quát... chỗ nào là bãi trồng dâu để nuôi con tằm dệt ra những tấm lụa trắng phau lịch sử, ghi từng chữ viết lên như phượng múa rồng bay, mà cho đến ngày nay, bao thuở đổi đời, vẫn còn hồ lụa trắng với phường lụa trắng tức hồ Trúc Bạch và phường Trúc Bạch...
Hà Nội có Tứ trấn. Tứ trấn rộng là trấn Ðoài, trấn Sơn Nam, trấn Ðông tức Hải Ðông, trấn Kinh Bắc nữa, là những vùng rộng lớn vừa làm phên giậu vừa cung cấp chất sống cho Thăng Long. Còn Tứ trấn nhỏ là bốn vị thần canh giữ an ninh cho Hà Nội: Quán Thánh thờ Huyền Thiên Trấn Vũ phía Bắc. Ðền Bạch Mã phía Ðông, nằm giữa phố Hàng Buồm. Trấn Tây thờ hoàng tử Linh Lang, vị thần con vua mà cũng là con của giao long và phía Nam thờ thần Cao Sơn, làng Kim Liên ngày nay. Bốn ngôi đền là bốn mảnh đất thiêng, bốn mảnh hồn ta Hà Nội, đang nhang khói u huyền.
Trong hàng loạt các địa danh, di tích đặc trưng cho Thăng Long - Hà Nội ta không thể không kể đến Tứ Trấn của Kinh thành. Thăng Long xưa được cấu tạo trong ranh giới địa lý bốn mặt xác định là bốn trấn - bốn công trình đã được xếp hạng di tích văn hoá. Đó là: Phía Bắc có Trấn Vũ; Nam: Kim Liên; Đông: Bạch Mã và Tây: Linh Lang. Đình Kim Liên - di tích Văn hoá - Kiến trúc thuộc làng Kim Liên, phường Phương Liên, quận Đống Đa ngày nay.
Đình Kim Liên được lập nên để thờ thần Cao Sơn. Năm 1510, niên hiệu Hồng Thuận thứ III, ngôi đình được xây cất, trước có tên gọi: "Cao Sơn Đại Vương Từ", nghĩa là đền thờ Cao Sơn Đại Vương. Do đình đặt tại làng Kim Liên và chính do người dân làng Kim Liên có công tạo dựng, gìn giữ nên sau này ta thường gọi là đình Kim Liên. Đình Kim Liên nằm trên một gò đồi cao. Mặt tiền của đình quay về hướng Nam. Đình gồm có phía trước là Phương đình (nếu là đền chùa thì gọi là Tam quan), tiếp đến là đền thờ Hậu. Hậu cung thờ Cao Sơn Đại Vương và hai vị Nữ thần cùng phối hưởng trong ban thờ. Phương đình có kiến trúc không cầu kỳ. Bước qua mười một bậc xây từ sân lên là một cửa chính rộng 2 mét, cao 2,5 mét. Tiếp đó 1,2 mét cũng là một cửa chính kích thước như thế và hai cửa phụ hai bên, mỗi cửa rộng 1 mét, cao 2 mét. Mái Phương đình lợp bằng ngói mũi, đỉnh nóc phía hai hồi là hai con sư tử đá được gắn vững chãi có hướng chầu vào nhau. Hậu cung và Đại bái diện tích khoảng 50 m2 cũng kết cấu vì kèo gỗ, chạm trổ, trên là mái lợp ngói. Long ngai thờ Thành hoàng Cao Sơn Đại Vương được chạm khắc tinh sảo, sơn son thiếp vàng sáng đẹp lộng lẫy. Ngai bệ hình vuông chế theo kiểu "chân quỳ, dạ cá". Hoa dây được chạm thủng, đường nét uốn lượn uyển chuyển. Thâm cung trang nghiêm, ánh sáng hắt từ các ô cửa, vòm mái vừa đủ cho ta cảm giác mờ ảo linh thiêng…
Tương truyền, Cao Sơn Đại Vương là con trai Lạc Long Quân và bà Âu Cơ. Ông đã theo cha lên núi Tản Viên (Sơn Tây) lập nghiệp. Đến thời Lê Trung Hưng, Thần Cao Sơn có công tích lớn ngầm giúp Lê Tương Dực dẹp nhiễu nhương. Tháng 11 năm Kỷ Mão (1509) Lê Tương Dực lánh nạn vào Tây Đô (Thanh Hoá dấy binh khởi nghĩa, khôi phục sự nghiệp Vua Cao Tổ, cứu vớt ức triệu dân lành (Văn bia đình Kim Liên ghi). Được bà Trương Lạc Diện - vợ vua Lê Thánh Tông giúp đỡ nên ba vị Đại thần: Nguyễn Bá Lân, Nguyễn Hoàng Dụ, Nguyễn Văn Lữ dốc lòng thờ vua, tiêu diệt kẻ hung bạo. Ba vị đại thần này một lần đến Phụng Hoá (thuộc Nho Quan, Ninh Bình hiện nay) trong rừng sâu âm u, họ đã gặp một ngôi đền cổ có đại tự đề: "Cao Sơn Đại Vương". Linh cảm thế nào cả ba cùng khấn cầu xin thần giúp đỡ. Quả nhiên, sự ứng nghiệm cùng với tài ba xuất chúng của mình, mười ngày sau họ đã nhấn chìm được một cuộc bạo loạn. Vua Lê Tương Dực biết được sự việc, ông đền ơn bằng cách thức cho xây lại đền thờ khang trang hơn. Và tấm bia "Cao Sơn Đại Vương -Thần Từ Bi Minh" là được chuyển từ Phụng Hoá về dựng tại đình Kim Liên hiện nay, với ước nguyện mong thần Cao Sơn - vị Thần thiêng liêng - góp sức bảo vệ phía Nam kinh thành Thăng Long (Trấn Nam Phương).
Trước đây, đình Kim Liên có diện tích rộng khoảng 3 mẫu Bắc Bộ, Đồng Lầm là tên gọi của hồ Ba Mẫu ngày xưa thuộc quần thể làng Kim Liên. Đồng Lầm có nghề nhuộm vải nâu non và nghề ướp sen nổi tiếng Kinh kỳ. Ca dao Việt Nam đã có câu:
"Đồng Lầm có vải nâu non
Có hồ cá rộng, có con sông dài"
Đình mang uy danh của thần Cao Sơn nên lễ hội rất náo nhiệt, lễ hội chính vào ngày 16 tháng 3 âm lịch hàng năm (ngày sinh của Thần), sau giỗ tổ Hùng Vương. Ngoài lễ chính còn các lễ Sóc Vọng hàng tháng, lễ Kỳ An và lễ hoá vào ngày 12 tháng 8. Những ngày này rất tưng bừng. Các nơi rước kiệu tối đó về Kim Liên là Phương Liệt, Đình Đại (Bạch Mai). Hội làng Kim Liên có nhiều trò chơi truyền thống như: Chọi chim, thi nấu ăn trên thuyền, thả vịt, đi bập bềnh trên cầu… Lễ thi nấu ăn chỉ chọn các cô gái đẹp có tài, có đức mới được dự thi. Lễ vật cúng tiến cũng thể hiện tài chế biến, sự khéo léo, của người Hà Nội xưa. Cỗ bày bảy tầng do những người có tuổi cùng "giáp" trong làng làm như: xôi gấc, gìo chả, bánh cốm, bánh xu xê, gà luộc cả con… được xếp thành hình các tích cổ của Việt Nam và Trung Quốc như Phật Bà Quan Âm, Quan Công, Trương Phi…
Giữa phố Hàng Buồm đông đúc bán buôn, có một ngôi đền gọi là đền Bạch Mã (đền thờ Ngựa trắng), trong quan niệm phương Đông cổ truyền, Ngựa trắng đồng nhất với Mặt trời mọc phương Đông. Chính vì thế, đền Bạch Mã được xếp vào hàng "Thăng Long tứ trấn" (bốn điểm chốt trấn giữ thành Thăng Long xa). Nơi đây trước kia có tên là phường Hà Khẩu - là cửa sông Tô Lịch thông với sông Hồng (2 dòng sông huyết mạch của Hà Nội cổ).Đền Bạch Mã nằm ở phường Hà Khẩu, huyện Thọ Xương (nay thuộc Hà Nội). Đền này được lập ra vào khoảng cuối thế kỷ thứ IX. Sách Đại Nam nhất thống chí (quyển 13) khi giới thiệu về đền miếu của Hà Nội, đã dẫn sách Việt điện u linh tập của Lý Tế Xuyên, viết rằng:
“Vào đời Đường Hàm Thông, quan đô hộ của nhà Đường ở nước ta là Cao Biền đã cho đắp thành Đại La. Một hôm, Cao Biền ra chơi ngoài cửa Đông của thành, chợt thấy trong chỗ mây mù tối tăm, có bóng người kì dị, mặc áo hoa, cưỡi rồng đỏ, tay cầm thẻ bài màu vàng, bay lượn mãi theo mây. Cao Biền kinh sợ, định lấy bùa để trấn yểm. Bỗng đêm hôm ấy thấy thần báo mộng rằng:
- Ta là tinh anh ở Long Đỗ, nghe tin ông đắp thành nên đến để hội ngộ, việc gì mà phải trấn yểm?
Cao Biền lấy làm kỳ lạ, bèn lấy vàng, đồng và bùa chôn xuống để trấn yểm. Chẳng dè, ngay đêm đó mưa gió sấm sét nổi lên dữ dội, sáng ra xem, thấy vàng, đồng và bùa trấn yểm đều đã tan thành cát bụi. Cao Biền sợ hãi, bèn lập đền thờ ở ngay chỗ ấy và phong cho thần là thần là Long Đỗ.
Đến đời Lý Thái Tổ (húy là Lý Công Uẩn, vua đầu tiên của nhà Lý, làm vua từ năm 1010 đến năm 1028), dời kinh đô đến đấy, đổi gọi Đại La là Thăng Long. Nhà vua sai đắp lại thành, nhưng hễ thành đắp xong lại lở, bèn sai người đến cầu đảo (ở thần Long Đỗ). Chợt người cầu đảo thấy có con ngựa trắng từ trong đền đi ra, dạo quanh thành một vòng, đi tới đâu, để vết chân rành tại đó, và cuối cùng, vào đền rồi biến mất. Sau nhà vua cứ theo vết chân ngựa mà đắp thành thì thành không lở nữa, bèn nhân đó, phong làm thành hoàng của Thăng Long. Các vua đời sau cũng theo đó mà phong tới Bạch Mã Quảng Lợi Tối Linh Thượng Đẳng Thần”.
Thánh Trấn Vũ là một hình tượng kết hợp gữa một nhân vật thần thoại Việt Nam (ông Thánh giúp An Dương Vương trừ ma quấy rối khi xây dựng thành Cổ Loa) và nhân vật thần thoại Trung Quốc(một ông Thánh coi giữ phương Bắc). Đền Quán Thánh được xây dựng vào đời vua Lý Thái Tổ (1010 -1028). Năm 1893 đền được tu sửa lớn như diện mạo ngày nay. Đặc biệt có pho tượng Thánh Trấn Vũ bằng đồng đen, đúc năm 1667. Tượng nặng 3.600 kg, cao 3,96 m, chu vi 3,48 m.
Đền còn có một bức tượng đồng đen cỡ nhỏ, tương truyền đó là tượng ông trùm Trọng người thợ cả đúc đồng tài hoa đã chỉ huy hiệp thợ đúc tưoựng Trấn Vũ và quả chuông trên gác tam quan. Để ghi công thầy, những học trò của ông đã đúc tượng ông và xin được thờ trong đền này
Sở dĩ gọi là đền Voi Phục vì tại cửa đền có đắp 2 con voi quỳ ngay ở cổng đi
vào. Đền còn có tên là đền Thủ Lệ; Linh Lang do thờ thần Linh Lang đại
vương. Đền nằm phía Tây kinh thành Thăng Long cũ, nay thuộc phường Cầu
Giấy, quận Ba Đình, Hà Nội. Đền là một trong "Thăng Long tứ trấn", được
dựng năm Chương Thánh Gia Khánh thứ 7 (1065) đời Lý Thánh Tông. Tương
truyền Linh Lang là con trai thứ 4 của vua Lý Thánh Tông.
Trải qua những biến thiên của lịch sử và nhiều lần trùng tu nay đền không còn hình
dáng cũ: Đền chính là địa bàn trận phục kích quân Pháp của quân dân ta ngày 21-
12-1873 và ngày 18-5-1882 (ngày2 tên quan 5 giặc là Villers và Henri Rivière đã tử
trận). Năm 1947, giặc Pháp mở rộng chiến tranh, đánh lên Sơn Tây, đã đốt trụi đền
Voi Phục. Đến năm 1953, dân vùng này đã quyên góp tiền và xây dựng lại, song
không được như cũ. Từ năm 1954 đến nay cũng đã có nhiều đợt tu sửa nhỏ.
Trong đền có hai pho tượng đồng và hòn đá to có vết lõm, tương truyền là nơi Linh
Lang nằm gối đầu lên rồi hoá thành con giao long và trườn xuống hồ. Đầu năm
1994, nhân dân Thủ Lệ đã quyên góp đúc lại quả chuông chiều cao 93cm, đường kính miệng 70cm,
thân chia 4 múi, mỗi múi có 2 hàng chữ Hán đúc nổi: "Tây trấn thượng đẳng".
Đền Voi Phục, dựng từ thời Lý, ngoài đền có 2 con voi đá nằm phục để chầu. Thực ra, đền có chữ Hán là Linh Lang, nơi thờ thần Linh Lang là con thứ tư của vua Lý Thánh Tông và Cảo Nương. Cảo Nương tuy là cung phi nhưng được sống ở nhà riêng Trại Chợ. Một lần Cảo Nương đi tắm ở Hồ Tây bị rồng quấn, có mang sinh ra Linh Lang. Khi quân Tống xâm lăng nước ta, Linh Lang xin cấp cỗ voi, xung trận và thắng lớn. Nhà vua phong tặng và có ý nhường ngôi nhưng Linh Lang trở về Trại Chợ với mẹ. Không may, ít lâu sau Linh Lang mang bệnh chết. Vua cho lập đền ngay trong trại và lập đội chuyên lo cúng tế cho chàng. Chính vì thế Trại Chợ đổi tên thành Thủ Lệ (giữ lệ cúng tế). Tuy nhiên có một thuyết khác cho rằng Linh Lang là hình ảnh thần hóa một nhân vật khác là hoàng tử Hoằng Chân), đã từng theo Lý Thường Kiệt đánh Tống năm 1077. Như vậy, đền Voi Phục dù thế nào nơi tưởng niệm người anh hùng đã chiến đấu bảo vệ đất nước. Theo tín ngưỡng dân gian, trước kinh thành Thăng Long có bốn thần bảo vệ bốn phía thì Linh Lang là thần trấn giữ phía Tây.
Theo dòng chảy thời gian với những khúc quanh lịch sử, Thăng Long - Hà Nội đã tích lũy trong lòng nó - cả lòng đất và lòng người một phức hợp di sản văn hóa phi vật thể và vật thể vô cùng phong phú, đa dạng khiến cho vùng đất linh thiêng này xứng đáng là “nơi lắng hồn núi sông ngàn năm”, là mảnh đất “ngàn năm văn vật”. Ước vọng muôn đời của người dân Hà Nội và cả nước, của bạn bè thế giới là Hà Nội tiến lên văn minh, hiện đại nhưng vẫn in đậm dấu ấn của bề dày lịch sử Thăng Long - Hà Nội mà ở đó những di tích lịch sử văn hóa được trân trọng bảo tồn với phong cách và lối sống tiêu biểu cho truyền thống và bản sắc dân tộc Việt Nam.
#18
Đăng vào: 11 November 2005 - 04:21 PM
KingEricVN, vào Nov 7 2005, 10:08 AM, đã nói:
Bài viết của của garconchip rất hay nhưng nên đưa vào box "tản mạn" thì hợp lý hơn.
(ở Box "giới thiệu" nên có các bài viết giới thiệu về trường, khoá lớp và cho các thành viên mới tự giới thiệu thôi.)
thân.
"Khi ta ở chỉ là nới đất ở
Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn"
Em nhờ những buổi chiều đi dưới những cây bằng lăng trước sân truờng, lại mơ về một ngày không xa được chắp cánh bay cao bay xa như lơif bài hát.
Em cảm ơnmái trường, cảm ơn thấy cô đã cho em được cái hạnh phúc đó
Thì anh là màu son
Dẫu dài ngắn vuông tròn
Vẫn sắt son trong một
Nếu em là đĩa tốt
Anh xin làm ổ ghi
Điện cúp chẳng sá chi
Vẫn ôm em, che chở
Nếu như em là tụ
Anh biến thành cầu chì
Đoản mạch cũng không đi
Dù dây anh dễ đứt....
Giả như em có sứt
Thì anh cũng rốn lồi
Lồi rốn với sứt môi
Như rề -loa chung lối
Giả như em sợ tối
Anh sẽ là ngọn đèn
Dù giá tube có lên
Anh vẫn luôn toả sáng...
#19
Đăng vào: 17 November 2005 - 05:06 PM
ngoài kia đang chuyển mùa ... lạnh _đó là những gì ta cảm nhận ngoài kia !!! và mưa ập xuống ...sao hôm nay ta lại cô độc khi dưới mưa ? và hình như mưa cũng cô độc với chính mình .....đừng nguyện cầu khi đứng dưới mưa ... vì mưa ....sẽ mang hết hạ niềm ...
về đi mi , về đi để cơn mưa cũ ướt mèm màu kỉ niệm ... về đi để tháng năm_ tất cả sẽ ùa về , về đi ... một chút bình yên đến lạ kì mi có thể cảm nhận được ... về thôi ...
#20
Đăng vào: 18 November 2005 - 07:16 AM
0 người đang đọc chủ đề này
thành viên, khách, ẩn danh












