Nơi ấy bình yên...
#1
Đăng vào: 19 February 2006 - 04:20 PM
Bắt đầu viết nhật ký cho riêng mình - nhật ký của một kẻ cô đơn vào một buổi chiều chủ nhật nhiều cảm xúc... Cũng không hẳn là cô đơn! Ta nghe đâu đây một hơi ấm, một nhịp đập khác thường của trái tim mình và trái tim người... Nhưng sao mơ hồ vậy nhỉ??? Nó có thật không nhỉ... ta ghét cái cảm giác lúc này của ta quá! Ghét quá...
Chiều chủ nhật buồn... Ta nhớ đến một bài hát mà lâu lắm rồi, từ khi ta bắt đầu nghĩ về người, ta đã không còn nghe... Tìm kiếm hết cả buổi trưa trên mạng vẫn không tìm ra bản thu mà ta thích nhất... Ta thích cách ngắt giọng như hụt hơi, như gió thoảng qua, như sự thả lỏng nỗi niềm của ca sĩ này:
Chiều chủ nhật buồn, lặng nghe gió đi về...
Chiều chủ nhật buồn, lặng nghe gió đi về...
Không chỉ nghe tiếng gió đi về... ta nghe trái tim ta đập vội... những cảm xúc không thể gọi tên! Ta không dám nhìn thẳng vào tấm hình trước mắt, ta sợ ta lại để cảm xúc của mình đi quá xa. Mà thật ra không nên như thế... không nên như thế! Đã bao lần ta tự nhắc nhở chính ta, mong mỏi ở ta, hy vọng rằng ta... sẽ giữ được lòng thật bình yên, sự bình yên và trầm lặng muôn đời của đá... :12:
Yêu thương, quý mến một người đâu phải là tội lỗi... sao lòng ta lại thấy khó chịu và đau đớn vậy nhỉ? Dẫu biết rằng ta có thể vững vàng trong sóng gió, ta có thể mỉm cười trong khổ đau, ta có thể tìm được niềm tin trong sự thất vọng... nhưng tại sao ta không thể giữ được sự điềm tĩnh cần thiết với người. Ta giận người lắm, ta giận ta lắm... :20: :20:
Phải rồi, đáng lẽ phải là niềm hạnh phúc, thế tại sao lại là nỗi buồn? Ta có gì sai trong logic cảm xúc không nhỉ??? Người có lẽ ko biết rằng ta đã rất hạnh phúc khi mỗi ngày có thể lặng lẽ mang đến 1 niềm vui cho người... như một người xa lạ. Người có lẽ không biết ta đã hạnh phúc với sự thầm lặng bên người... Tại sao cứ phải nói rõ ràng ra? Dù đó là chân thành hay dối trá... Người có biết trái tim yếu đuối muôn đời của ta mong manh và dễ vỡ vụn lắm không? Người có hiểu rằng ta đã hiểu lòng ta, hiểu lòng người... nhưng đã cố gắng đùa vui, cố gắng ko cho người nói ra điều cần nói. Cố gắng để ta ko nói ra điều cần nói... Để làm gì đâu??? Gió sẽ cuốn đi, chỉ còn niềm đau ở lại... :20: :20:
Nghe câu chuyện người kể ta thấy bủn rủn cả tâm hồn... Ta thấy thương người con gái ấy quá... Thương cho cả chính ta. Tuy ta khác với bạn, ta sẽ mạnh mẽ hơn, ta sẽ thực tế hơn... nhưng đã trót yêu rồi khó ai mà giữ cho cảm xúc không bùng nổ. Ta từng chia sẻ niềm vui tìm được tình yêu của bạn không dưới 5 lần... Đã gọi điện thoại đúng ko? Đã tâm sự tại cuộc hội thảo đúng không? Đã chát yim đúng không? Đã gửi sms đúng không? Tại sao ta hồn nhiên đến mức không biết người bạn kể trong hạnh phúc là ai nhỉ? Bạn đã nói dối ta là người đó ở bên cạnh nhà ta, cùng quê với ta... Haha, ta cũng kể với bạn về chính người đó và cũng dối là gần nhà ta, cùng quê với ta... Đúng là chuyện muôn đời của những kẻ ngốc! :12:
Lời cuối cho một buổi chiều không thể gọi tên: Dẫu rất nhiều đắn đo... ta vẫn ước mong giờ này có người bên cạnh, để được một lần nhìn vào mắt người với tất cả yêu thương - chỉ cần là một lần thôi - duy nhất! Người có biết giờ này tay em lạnh, lòng em run, mắt em buồn...? :12:
Hãy quên và sẽ quên...
Chỉ ước nguyện một điều: Nơi ấy bình yên!
Tiễn nhau
một ly rượu này..
Có gì phải lúc thật say
mới buồn
Trăm năm đá cũng phải mòn
Ngàn năm sóng vỗ
mà còn rong rêu…
Huống gì
chỉ một lời yêu
Mỏng manh
như khói lam chiều
Thoảng qua!
Trao nhau một chút thật thà
Yêu thương đến đó
cũng là keo sơn…
Chia tay
sao lại không buồn..?
Quay đi
Và khóc
Ngút ngàn
Chân mây…
Giá như một chén mà say…!
Những mùa hoa bỏ lại........
#2
Đăng vào: 19 February 2006 - 04:32 PM
mms://210.245.24.10/Music/TrinhCongSon/PhuongThanh_ThuongMotNguoi/wma/03_PhuongThanh_LoiBuonThanh.wma
LỜI BUỒN THÁNH
Trịnh Công Sơn
Chiều chủ nhật buồn...
Nằm trong căn gác đìu hiu
Ôi! Tiếng hát xanh xao của một buổi chiều
Trời mưa, trời mưa không dứt
Ô hay! Mình vẫn cô liêu..!
Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Nghe tiếng hát xanh xao của một buổi chiều
Bạn bè rời xa chăn chiếu
Bơ vơ còn đến bao giờ...?
Chiều chủ nhật buồn
Nằm trong căn gác đìu hiu
Tôi xin em năm ngón tay thiên thần
Trong vùng ăn năn, qua cơn hờn dỗi
Tôi xin năm ngón tay em đưa vào cô đơn...
Chiều chủ nhật buồn lặng nghe gió đi về...
Chiều chủ nhật buồn lặng nghe gió đi về...
-Nghe Phương Thanh hát-
-Nghe Hồng Ngọc hát-
-Nghe Mỹ Tâm hát-
-Hoà tấu - Vĩnh Tâm-
Những mùa hoa bỏ lại........
#3
Đăng vào: 20 February 2006 - 11:48 PM
Sự mong manh của thực tại không làm giảm đi những hy vọng và nỗi nhớ của Gundrose... :8: Chợt nhớ đến những bài thơ đã thuộc lâu lắm rồi (ko hỉu sao lại nghĩ đến). :1: Tặng cho yêu thương! :8: Một ngày mới đã bắt đầu, mong cho niềm vui sẽ luôn bên người, mãi mãi! :1:
Tàu tốc hành
A.Iasin
Từ sân ga, liên tiếp các đoàn tàu
Nối nhau đi tới những miền xa nhất
Còn chúng ta không đi đâu?
Không xa nhau...
Không gọi điện, không viết thư...
Vì đơn giản chúng ta chưa biết nhau
Vì đơn giản chúng ta chưa gặp mặt...!
Thế mà anh đâu đó ở đời này
Đang tồn tại
Anh của em, hẳn vậy
Anh đẹp không?
Tốt, xấu?
Chắc lâu nay
Đang sống chờ được gặp em đâu đấy
Nhưng rồi em và anh có gặp không?
Cả hai ta đều không hay điều ấy...
Sẽ cô đơn
Tóc sẽ bạc trên đầu
Trái tim em sẽ yếu mòn, tê tái...
Hay chúng ta không bao giờ gặp nhau?
Và như thế tốt hơn, hay ngược lại?
Những đoàn tàu cứ lao đi...
Đi đâu?
Mong chúng ta không xa nhau mãi mãi...
Những mùa hoa bỏ lại........
#4
Đăng vào: 20 February 2006 - 11:53 PM
Bình Nguyên Trang
Vì sao em lại đợi anh
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát...
Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga...
Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che cho em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn...
Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này...!
Sao em còn ngồi mãi đây
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân hà...
Anh quá gần... anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài...
Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Nhớ anh thật nhiều...
Những mùa hoa bỏ lại........
#5
Đăng vào: 21 February 2006 - 11:18 AM
Yêu thương à... nỗi nhớ phải chăng cũng là hạnh phúc? :2:
Em sẽ yêu anh như tháng giêng
(Phạm Thị Ngọc Liên)
Khi bầu trời tràn đầy màu xanh và mặt đất tràn đầy cỏ hoa, nơi em đi qua rồi thời tiết cũng trở nên bồng bột - lúc nắng hiền hoà, lúc mưa nhỏ giọt. Bầy chim én cứ bay và bay, bầy chim sẻ rộn ràng trên mái ngói. Gió thoang thoảng mùi hương đồng nội - mùi trái cây, mùi nõn chuối, lá dong...
....
Tháng giêng trong tay em - tháng giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà - yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo - gió nồng nàn gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ gió mềm như lụa...
Em sẽ yêu anh như tháng giêng thương nhớ. Ôi tháng giêng tháng giêng tháng giêng - Tháng lộng lẫy của mười hai tháng - tháng tiếng hót các loài chim - tháng vương miện các loài hoa - tháng hạnh phúc thiêng liêng trăm thứ quả - tháng giêng không giận hờn không đánh đố, không ích kỷ đắn đo. Tháng giêng nồng nhiệt dịu dàng. Tháng giêng hy sinh, tháng giêng tha thứ...
Em sẽ yêu anh yêu anh yêu anh. Tháng giêng đẹp trong từng con chữ. Tháng giêng vuông vắn, tháng giêng tròn. Tháng giêng pháo bông rực sáng tâm hồn. Tháng giêng dài như sông, tháng giêng rộng như biển. Tháng giêng chở những lời tha thiết, nói rằng - Em yêu anh... yêu anh...!
Những mùa hoa bỏ lại........
#6
Đăng vào: 21 February 2006 - 05:39 PM
------------ NTHL------------
Tình cảm em dành cho anh là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến em nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn... :10:
Trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến em quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ... :1:
Cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu
thật ra thì trước đây em vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm
đã trăm ngàn lần em muốn gọi thành tên nhưng em không dám
để bây giờ em cũng chỉ trộm thầm thì:
Em Yêu Anh :8: :8: :8:
Những mùa hoa bỏ lại........
#7
Đăng vào: 22 February 2006 - 11:24 AM
AO ƯỚC
PTNL
Giá mà được như đóa quỳnh kia
hiến dâng lúc nửa đêm thiêng liêng
tuổi trẻ
khoảnh khắc định đoạt cuộc sống
và niềm tin…
Giá mà được như chuỗi pháo kia
nổ dòn dã một lần
trọn vẹn
không phải xót xa nhìn lại đời mình…
Giá mà được như khói hương kia
tỏa bay niềm hy vọng đầu năm
không bao giờ tắt…
Giá mà được đứng gần một người
đốt pháo
nhìn hoa
khấn nguyện
giá mà trọn vẹn một tình yêu...
Những mùa hoa bỏ lại........
#8
Đăng vào: 22 February 2006 - 08:31 PM
Trái tim em lo sợ, nhưng em sẽ chờ và em sẽ tin là như vậy... :1:
ĐÔI BỜ
B.Akugiava
Suốt đêm qua trời mưa
Lên lá xanh, cành mục
Ai cũng nói rằng em
Được yêu và hạnh phúc...
Cả em, em cũng tin
Dù trái tim không vậy
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy...!
Đàn chim bay từng đôi
Như sóng kề bên sóng
Các bạn gái có đôi
Chỉ mình em thất vọng...!
Nhưng em chờ, em tin,
Dù trái tim không vậy
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy...!
Suốt đêm qua trời mưa
Nhưng bình minh đã tới
Chỉ mình anh, mình anh
Mình anh... em chờ đợi!
Em chờ và em tin
Dù trái tim không vậy
Chúng ta ở đôi bờ
Một dòng sông nào đấy...!!!
Những mùa hoa bỏ lại........
#9
Đăng vào: 23 February 2006 - 01:13 PM
Nghĩ nhiều về bản thân mình lắm... Nghĩ nhiều về cuộc tình mong manh của riêng mình lắm! Có lẽ người sẽ chẳng biết và chẳng bao giờ hiểu tại sao em lại nghĩ nó mong manh...!
Có bao giờ người đặt ra giả thiết "nếu..." cho tình yêu của mình ko, yêu thương nhỉ? :2:
***
Nếu tôi là băng giá..
tràn trụa thế gian này
người ta có vì lạnh
mà xích gần đôi tay?
Nếu tôi là cay đắng
cho đau đớn con người
người ta có khao khát
nâng niu những môi cười?
Nếu tôi là tội ác
băng hoại những linh hồn
người ta có hoảng hốt
mà chữa lành trí khôn?
Nếu tôi là cô bé
của cuộc sống rất bình thường... :2:
người ta có vì "NẾU..."
mà bắt đầu yêu thương? :2:
---NTHL---
Những mùa hoa bỏ lại........
#10
Đăng vào: 23 February 2006 - 04:38 PM
Đã bao giờ người đọc bài thơ này chưa? Một bài thơ cho thấy sự bất diệt, sự vĩnh cửu, vẻ đẹp vĩnh hằng của tình yêu… Nếu bây giờ, người nhìn vào mắt em, nhất định người sẽ thấy sự lung linh lỳ diệu đó! Nhất định đấy! :1:
****
Chuyện cổ tích về tình yêu
Thuở ấy trái đất còn hoang dã
Thượng đế mới sinh ra trái đất cỏ cây
Trên không trung chim chóc lượn từng bầy
Mặt đất cổ sơ, rừng già bao phủ.
Khắp nơi đầy rắn rết và thú dữ
Ấy là khi chưa có bóng con người…
Rồi một hôm sau những phút dạo chơi
Thượng đế quay về và bắt đầu công việc
Sau một ngày và một đêm mải miết
Hai con người bằng đất được nặn ra
Người đàn ông và người khác, đàn bà
Thượng đế hà hơi để họ thành sự sống
Rồi đặt vào tay người đàn bà hạt giống
Và ban cho người đàn ông một chiếc xẻng con…
Đưa hai người xuống đỉnh núi chon von
CHỉ xuống cánh đồng thượng đế trầm giọng bảo
Hỡi con người mà tay ta sáng tạo
Hãy xuống ở dưới kia và duy trì nòi giống của mình
Người đàn bà mỗi năm được phép một lần sinh
Để con cháu các ngươi sẽ ngày càng đông mãi…
..........
Những mùa hoa bỏ lại........
#11
Đăng vào: 23 February 2006 - 04:40 PM
Một năm sau thượng đế cùng thần Gavơrin trở lại
Khi mặt trời mọc ở phương đông
Thấy lúa đang chín rực cả cánh đồng
Ở chính giữa, ngôi nhà trang bé nhỏ
Người đàn ông và người đàn bà ngồi đó
Cạnh hai người là một chiếc nôi xinh
Trong chiếc nôi đứa bé ngủ ngon lành
Hương lúa mạch thoảng bay theo ngọn gió.
Hai người khi thì nhìn lên bầu trời thắm đỏ
Khi thì họ nhìn vào đôi mắt của nhau
Và kỳ lạ thay trong ánh mắt thẳm sâu
Có vẻ đẹp gì thượng đế không hiểu nổi
Vẻ đẹp đó tráng lệ hơn cả bầu trời bao la và vầng dương chói lọi
Hơn tất cả những gì thượng đế đã tạo nên...
Thượng đế băn khoăn và hết sức ngạc nhiên
Lão nghĩ bụng "Ta đã làm tất cả
Trái đất, cỏ cây, vầng dương, hoa lá
Cả con người bằng đất có linh hồn
Vậy mà giờ ta thấy cái đẹp hơn
Hỡi thần Gavơrin hãy nói xem vẻ đẹp ấy là gì mà khiến ta phát ghen lên vậy?"
"Tâu thượng đế vẻ đẹp kỳ diệu ấy
Kẻ hạ thần cũng chằng biết bao nhiêu
Con người đặt tên cho nó: Tình Yêu
Xin thượng đế hỏi con người sẽ rõ"
Thượng đế bước vào ngôi nhà tranh bé nhỏ
Đến bên người đàn ông và cất giọng nằn nì:
"Hỡi con người, hãy dạy ta đi
Để ta biết thế nào là tình yêu hạnh phúc
Để ta cũng có cánh đồng lúa thơm vàng rực
Có những thiên thần con trong những chiếc nôi êm"
Nhưng người đàn ông đâu biết thượng đế ở bên
Bởi anh đang say ngắm đôi mắt người phụ nữ
Thượng đế giận run người và thét lên hung dữ:
"Con người kia, ngươi sẽ biết tay ta
Kể từ nay ngươi mỗi phút mỗi già
Tháng năm trôi đi sẽ cướp của ngươi sức lực và tuổi trẻ
Để xem lúc tuổi già như thế
Sẽ còn gì trong con mắt của ngươi"
.........
Những mùa hoa bỏ lại........
#12
Đăng vào: 23 February 2006 - 04:45 PM
50 năm sau thượng đế cùng thần Gavơrin trở lại
Thấy khắp nơi vườn tược đã lên xanh
Ngôi nhà gỗ to thay thế túp lều tranh
Đồng lúa mạch vẫn chín vàng rực rỡ
Những người con trai thân hình vạm vỡ
Đang cày trên những thửa ruộng mênh mông
Bên cạnh đó các cô gái đẹp xinh
Đang gặt những bó lúa vàng trĩu hạt
Trên bãi cỏ đầy hoa bọn trẻ con đùa hát
Hai ông bà sưởi nắng dưới hàng hiên
Khi thì họ say sưa ngắm cảnh mặt trời lên
Khi thì họ nhìn vào mắt nhau trìu mến
Vẻ đẹp ngày xưa không những đang hiển hiện
Mà kỳ diệu thay còn rực rỡ hơn nhiều
Bởi con người không chỉ có tình yêu
Mà trong họ còn có lòng chung thuỷ...
Cơn giận dữ lại sôi trong lòng thượng đế
Lão thét lên vì ghen tức tràn đầy
Hỡi con người bướng bỉnh nghe đây
Nếu thời gian không làm các ngươi phải cúi đầu khuất phục
Thì cái chết sẽ cướp đi của ngươi tình yêu hạnh phúc
Khi ngươi thành một nắm xương khô
Nằm cô đơn lặng lẽ dưới đáy mồ
Ta sẽ đến để xem tình yêu còn, mất?"
.........
Những mùa hoa bỏ lại........
#13
Đăng vào: 23 February 2006 - 04:48 PM
Ba năm sau khi hoàng hôn sắp tắt
Thượng đế cùng thần Gavơrin trở lại cánh đồng
Thấy ông già tóc bạc trắng như bông
Đang ngồi cạnh nấm mồ người vợ
Đôi mắt già nua chứa chan niềm đau khổ
Nhưng vẫn ánh lên một vẻ đẹp diệu kỳ
Nó vượt qua tất thảy mọi chia ly
Mọi khoảng cách… và vượt qua cái chết
Bởi không chỉ có lòng chung thuỷ và tình yêu tha thiết
Mà nó còn mang bao kỷ niệm tâm hồn...
Thuợng đế quỳ xuống giọng run run
Hai tay lão xoắn vào nhau bất lực
"Hỡi con người không thể gì khuất phục
Ta sẵn sàng đổi mọi thứ trên đời
Ta sẽ dâng cả trái đất cho ngươi
Miễn có đượcvẻ đẹp kỳ diệu ấy…
"Tâu thường đế kẻ hạ thần không thể làm như vậy!
Vì tình yêu nó đắt giá vô cùng
Không thể so bằng bầu trời bao la và vũ trụ mênh mông
Giá của nó phải đổi bằng cái chết
Mà thượng đế thì đời đời bất diệt"
Thượng đế gào lên "Ngươi sẽ được trường sinh
Ngươi sẽ sống mãi tuổi thanh xuân trên trái đất của mình
Miễn là ngươi cho ta vẻ đẹp kỳ diệu ấy…
Tâu thượng đế phép trường sinh bất tử
Và tuổi thanh xuân đời đời không sánh nổi tình yêu
Dù cuộc đời có vĩnh cửu bao nhiêu
Giá của nó vẫn đổi bằng cái chết
Hỡi thượng đế ngươi đừng hòng biết được
Vẻ đẹp của tình yêu và sự thuỷ chung…
Thượng đế đứng lên tức tối vô cùng
Đành lủi thủi ra cánh đồng lúa mạch
Lão lại thấy bên dòng khe róc rách
Có một đôi trai gái đứng bên nhau
Khi thì họ say sưa ngắm vầng dương đỏ chói ở trên đầu
Khi thì họ nhìn vào mắt nhau say đắm
Trong khoé mắt lung linh sâu thẳm
Vẫn toả ra một vẻ đẹp diệu kỳ…
Thượng đế ôm đầu bất lực bay đi
Khỏi trái đất không bao giờ trở lại
Kể từ đó loài người mãi mãi
Là chúa tể trên trái đất mênh mông
Ngàn năm sau sự sống vẫn nảy sinh
Trong vẻ đẹp của tình yêu và của lòng chung thuỷ…! :1: :1:
- Hết -
Những mùa hoa bỏ lại........
#14
Đăng vào: 23 February 2006 - 10:58 PM
Sẽ lại 1 đêm trắng của em... của riêng em. Ngủ ngon cưng yêu nhé! Hãy ngủ thật ngoan! Thật ngoan! :1:
Tôi có bao đêm trắng
Lâm Thị Mỹ Dạ
Tôi có bao nhiêu đêm trắng
Đâu chỉ phải một đêm
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Thức nhiều chắc được dài thêm...
Tôi có bao đêm trắng
Khổ đau, mơ mộng, giận hờn
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Sao người không thương người hơn???
Có ai đi qua mùa xuân
Cho tôi làn hương tinh khiết
Cho tôi cái nhìn xanh biếc
Xa xưa - tôi đánh mất rồi...
Ước được vô tư như gió
Đêm trắng cũng như ban ngày
Không nghĩ suy, không thao thức
Yên lành như quả trên cây!
Ước có bao đêm trắng
Được đem bán hết cho đời
Đổi về cho tôi vạt nắng
Ấm lòng đêm - một chút thôi...!
Những mùa hoa bỏ lại........
#15
Đăng vào: 23 February 2006 - 11:04 PM
Ngủ ngon yêu thương nhé! :1:
NGÀY NHỚ
Có một thiên đường ở tận xa xôi
Con chim mang giấc mơ hồn nhiên một thời
háo hức bay đi
tìm hoài chẳng thấy
Đành rệu rã quay về gục đầu nơi gạc tổ…
Ngày nhớ anh
Nắng hoang hoải nụ cười thiên sứ
Tôi cất tiếng hời ru chiếc lá buổi chiều
Vệt khói cuối ngày ai đốt
Vẽ vào hư không khuôn mặt của lãng quên…
Tôi xếp đời mình từ những cành cây giấu tên...
Một cành cho ấu thơ
Một cành cho cha mẹ
Một cành đầy hoa
Một cành trơ trụi lá
Và một cành khúc khuỷu những lo toan
Cành cuối cùng gầy như ngón tay anh
Tôi run rẩy chạm vào thân thuộc
Nghe sâu thẳm tim mình nhói buốt...
Dường như ai đó chờ tôi phía thiên đường?
Lạc trong cơn mê sảng
Tôi gọi người khản giọng
Chỉ bãi hoang cất lời đồng vọng:
“…ở đâu ?
... ở đâu ?
... ở đâu ?...”
Mặt trời cúi nhìn tôi lo âu
Gió vi vút thốc tung vòm lá
Làm sao tìm?
Làm sao tin?
Đã tuyệt dấu những hồi quang quá khứ…
Chiều nay
Ngớ ngẩn cuộn mình vào nỗi nhớ
Tôi ngồi ru chiếc lá bay
Hát rằng:
“Muối chua, chanh mặn, đường cay
Nhánh gừng thì đắng từ ngày xa nhau…” :12:
Những mùa hoa bỏ lại........
#16
Đăng vào: 24 February 2006 - 12:35 PM
Yêu thương biết giờ này em đang làm gì ko? Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau để cảm thấy mình còn vững vàng, cảm thấy mình còn chút hơi ấm nhỏ, để cảm thấy ko lẻ loi, để ngăn tiếng khóc sẽ bật ra bất cứ lúc nào, để còn đủ sức mà đi về phía trước, nơi đó chắc chắn ko có yêu thương...
Trong tình yêu, ko ai là có lỗi... nhưng tại sao cứ phải như thế nhỉ? Tại sao người ta có thể quên đi một lời yêu? Tại sao người ta có thể dễ dàng thốt lên nó rồi dễ dàng từ bỏ nó?? Những lời yêu, những lời thề chẳng lẽ chỉ là hư vô?? Một cơn mơ đã qua trong đời em - Hay là một trò đùa của ai đó? Một sự vô tâm - hay một ảo giác muộn màng? Haha... cay đắng!
Cuối cùng thì vẫn vậy: "đành gửi sóng... đưa tình về cõi không"! Cầu mong cho người những điều tốt đẹp nhất và: Nơi ấy bình yên... :8:
Em vẫn sẽ viết những bài thơ của lòng em... dù người chẳng còn bao giờ đọc nó, dù nó sẽ mang một sắc màu khác... Những bài thơ trơ trọi...
Tạm biệt yêu thương! Hãy tin 1 điều: Tình yêu của em là bất diệt dù nó có vị đắng của ngàn triệu nỗi đau! :12:
****
CHUYỆN CỦA CHÚNG MÌNH
Chuyện của chúng mình lơ đãng như sông
Em không biết kể gì với mùa thu về những ngày buồn nhưng không khóc
chỉ những câu thơ đêm đêm thảng thốt
Âm thầm em nhớ và quên...
Sao lại là anh, sao lại là em???
Sao lại là heo may, sao lại là sương khói???
Giấc mơ về em - một thời nông nổi
Giấc mơ về em, gió cuốn đi rồi...
Chuyện của chúng mình lơ đãng sông trôi
Em không biết gọi anh là cánh buồm hay cơn bão...
Những mùa hoa bỏ lại........
#17
Đăng vào: 24 February 2006 - 12:38 PM
Trên hành trình đi tìm một nửa của đời mình
Em đã gục ngã trước cột mốc mang tên anh
Sự gục ngã không thể nào biết trước…
Người ta bảo có cột mốc thứ 99
Thì sẽ có cột mốc thứ 100
Con người phải luôn cố tiến
Còn em chẳng thể nhích nổi thân mình
Những cột mốc mang tên người và mang số trên lưng
Lẽ nào lại giống nhau đến vậy?
Em lắng nghe những điều anh nói
Về cái không duy nhất ở trong đời
Về niềm tin, về số phận mỉm cười
Nhưng xin anh đừng bắt em
Quên cái em tìm
Quên điều em nghĩ…
Có thể rồi em sẽ từ bỏ cuộc hành trình
Hạnh phúc là điều khó nắm bắt
Có thể rồi ngọn-nến-em sẽ tắt
Ánh sáng thuộc về hôm qua…
Có thể buồn nhưng em sẽ cất lên lời ca
Là bằng chứng một thời tình yêu trong em tồn tại…
Những mùa hoa bỏ lại........
#18
Đăng vào: 24 February 2006 - 12:42 PM
Tôi muốn tìm trên cỏ
Một giọt nước mắt rơi
Tặng anh làm kỷ niệm
Mặn nỗi buồn chia phôi...
Anh không là cơn gió
Tôi chẳng phải mùa thu
Biết rằng không thể đợi
Điều chưa đến bao giờ...
Dẫu mùa thu có biết
Lòng mình mong bão tràn
Nhưng riêng tôi cũng biết
Bão tắt là thu tan...
Thà cứ là cổ tích..
..Thà cứ là heo may
Nhắm mắt làm trẻ nhỏ
Mơ sao giữa ban ngày...
Giữ mùa đừng rụng lá
Để khỏi gom sắc vàng
Giữ lòng đừng lửa cháy
Tránh một mai tro tàn...
Thà chỉ là cổ tích
Thà chỉ là heo may
Thà chỉ mùa thu hỏi
Tại sao mình chia tay?
Những mùa hoa bỏ lại........
#19
Đăng vào: 24 February 2006 - 12:50 PM
PTNL
Con chim sẻ đứng trên mái ngói kia
Muốn nói gì với mặt trời
Lời chim thì nhỏ
Bầu trời thì cao...
Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã...
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu
Giá như ta là của nhau
Đơn giản như ánh nắng ngoài kia
Thời gian em không còn rỗng...
Em muốn đem cho anh tiếng khóc từ đáy lòng
nước mắt đã khô...
Giá như anh một lần nhìn được
Nhưng
con chim sẻ đứng trên mái nhà
Hót hoài
Chẳng có ai nghe...
Chẳng có thứ thuốc trường sinh nào giữ
được tuổi trẻ của em
Chẳng như loài hoa bất tử
Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình...
Con chim sẻ bay đi còn để lại những dấu chân
phiền muộn
Trên mái ngói đầy rêu
Như danh thiếp một mối tình đi vắng
Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng...
Già nua
Mệt nhoài...
Giá như anh một lần biết được
Em muốn như con chim sẻ kia
Bay đi
Bay đi
Dù không đến được mặt trời...
Những mùa hoa bỏ lại........
#20
Đăng vào: 24 February 2006 - 02:22 PM
Em không nhớ anh đâu
Em hẹn lòng như thế
Nỗi nhớ có là gì?
Giữa trăm nghìn dâu bể...
Em không nhớ anh đâu
Anh đi, đừng quay lại
Nếu vô tình em gọi
Chỉ là thói quen thôi...!
Em sẽ không nhớ nữa
Những ngày hạ trời mưa
Những ngày đông gió trút
Những tối thu trở mùa...
Anh đi, anh cứ đi
Đừng bận đầu chuyện cũ
Em đã nhủ, em nhủ
Sẽ không nhớ anh đâu...!
Anh đi, đừng ngoái đầu
Em về - chiều lẻ bóng
Giữa cuộc đời rộng lớn
Nỗi nhớ có là gì?
Anh đi, cứ đi đi...
*****
"Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về bến mộng
Đưa tình về cõi không..."
:12: :12: :12: :12: :12: :12:
Những mùa hoa bỏ lại........
0 người đang đọc chủ đề này
thành viên, khách, ẩn danh












