Thời gian cứ trôi đi, trôi đi như những hình bóng con người. Rồi cũng chẳng làm sao khác được khi cuộc đời cứ cuốn ta đi, cứ trôi tuột ngày ngày tháng tháng năm năm. Nỗi nhớ, những cảm xúc bâng khuâng và muôn vàn cảm giác lung linh khác bị bào mòn, bị lãng quên giữa những dự định, kế hoạch, công việc.Rồi một sớm mai thức dậy, mở toang cánh cửa đời chợt nghe vọng từ xa đôi lời nhạc Trịnh: “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt… rọi suốt trăm năm một cõi đi về”. Những ngày còn.. là trẻ con, còn tung tăng với đời, những lời ca này đã trượt qua ta một cách nhẹ nhõm, không chút vướng bận nhưng hôm nay nó lại làm cho người nghe là ta xao lòng. Vì mây trời hửng chút nắng trong mưa? Vì điều gì không rõ nữa nhưng dường như có chút gì khó nói theo cái lạnh đầu xuân len qua lớp áo thấm tới tận tim.

http://static.mp3.zi...LWVymUsICyB8fDM
Chào mừng các bạn đã trở lại với VOP số 11 - Valentine, lắng nghe trái tim. thế là một mùa Vlentine nữa lại về. Hãy lắng nghe và cùng cảm nhận không khí của Ngày lễ Tình nhân cùng VOP các bạn nhé!












